Chương 49: Cố Tiêu Duy và Giang Dẫn Xuyên

Vừa nói, Bạc Văn Viễn vừa đặt hai tay lên vai Lạc Tự, nước mắt tuôn ào ạt như thể ai đó vừa mở van nước.

Lạc Tự quay mặt đi, cau mày tránh mùi rượu nồng nặc từ người kia, tay giữ chặt vai Bạc Văn Viễn, ấn anh ta trở lại ghế sofa.

"Bạc Văn Viễn, anh say rồi. Tôi sẽ gọi điện bảo thư ký của anh đến đưa anh về nhà."

Nói xong, Lạc Tự lấy điện thoại ra, tìm số của thư ký Bạc Văn Viễn.

"Anh Thạch Tiểu Tùng à? Tôi là Lạc Tự, giám đốc Bạc nhà anh uống say quá chạy sang chỗ tôi. Phiền anh…"

Phiền anh đến thu dọn rác được không?

"Xin lỗi cậu, tôi đã nghỉ việc rồi." Giọng Thạch Tiểu Tùng vừa khách khí vừa có chút xa cách.

"Vậy anh có biết số của thư ký mới không?" Lạc Tự lại hỏi.

"Chắc chưa kịp tuyển đâu. Tôi mới nghỉ hôm nay. Cậu gọi taxi công nghệ cho anh ta là được rồi."

Nói xong, Thạch Tiểu Tùng cúp máy.

Gọi taxi công nghệ? Vậy là phải bỏ tiền để xử lý rác à?

Lạc Tự thở dài, trước mắt là Bạc Văn Viễn lảo đảo đứng dậy, giơ hai tay về phía Lạc Tự, trông chẳng khác gì một con zombie đang đi về phía anh. Lạc Tự đang định ấn anh ta ngồi xuống lại, ai ngờ Bạc Văn Viễn "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt anh, ôm chầm lấy chân anh.

Mẹ nó? Lại định giở trò gì nữa đây?

Lạc Tự cúi đầu, cố rút chân ra, nhưng Bạc Văn Viễn ôm rất chặt, không chịu buông. Lạc Tự mất thăng bằng, ngồi phịch xuống bàn trà.

"Cầu xin em đó… quay lại đi… quay lại đi…"

Lạc Tự nhíu mày, thầm nghĩ có phải mình nên bật cho anh ta nghe bài [Mây Cố Hương] không nhỉ?

"Là anh bị mỡ heo che mắt… anh sợ Truyền thông Đế Tuấn… sợ Âu Tuấn Thao chết khiếp… sau này anh sẽ không như vậy nữa! Chỉ cần em chịu quay lại… nhất định anh sẽ nâng em lên làm trụ cột… ai dám bắt nạt em anh sẽ đánh trả hết… Âu Tuấn Thao là cái thá gì! Truyền thông Đế Tuấn là cái thá gì… anh khinh!"

Lạc Tự cau mày, tìm đúng góc độ rồi một cước đạp văng Bạc Văn Viễn ra.

Anh nhanh chóng đi vòng qua phía bên kia bàn trà, nhìn thấy Bạc Văn Viễn ngã ngửa ra, đập lưng vào ghế sofa.

Bạc Văn Viễn hoàn toàn choáng váng, dường như không ngờ Lạc Tự lại đá anh ta.

"Tôi nói này giám đốc Bạc, có phải anh thấy tôi đóng được hai phim của đạo diễn lớn, mà Âu Tuấn Thao lại không đến gây khó dễ cho tôi, nên nghĩ tôi sắp nổi lại rồi, đúng không?" Mặt Lạc Tự không có chút thương hại nào, chỉ thản nhiên nhìn tên khốn nạn hám lợi quên nghĩa kia: "Hơn nữa anh cũng đã cùng đường, vì tất cả vai diễn của Hồ Duy đều bị mất rồi, đến cả hợp đồng quảng cáo còn bị kiện đòi bồi thường."

"Là anh mù mắt… anh tốt với cậu ta như vậy mà cậu ta lại vì lấy lòng Giang Vân Tà… làm đủ mọi chuyện vô liêm sỉ! Giờ cả công ty bị cậu ta kéo xuống nước rồi!"

Lạc Tự lạnh nhạt đáp: "Đó là quả báo anh đáng phải nhận."

Nếu không phải vì một ông chủ không chính trực làm gương xấu, thì cậu ta đâu thể học nhanh đến thế?

Giọng Bạc Văn Viễn nghẹn ngào, đầy tuyệt vọng, hệt như năm năm trước quỳ trước mặt Lạc Tự.

"Những người khác chỉ có thể nhận vài vai nhỏ không kiếm được bao nhiêu tiền… mấy dự án anh hợp tác với Âu Tuấn Thao cũng đổ bể… người ta nói rút vốn là rút ngay, anh nợ ngân hàng một khoản lớn…"

Thế là anh ta yếu nên anh ta có lý à?

Lạc Tự cụp mắt xuống, giọng vẫn đều đều không cảm xúc: "Con người ta ai cũng vì lợi mà đến, Âu Tuấn Thao vẫn chưa tuyệt tình với anh đâu, ít nhất anh ta không đòi anh bồi thường."

Bạc Văn Viễn ngẩng đầu nhìn, trước mặt là một người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú, hoàn toàn khác xa hình ảnh rệu rã nửa năm trước, hơn nữa còn mang khí chất khiến người ta không thể rời mắt.

Như cây trúc mọc lên từ bùn lầy, thanh cao không nhiễm bụi trần, nhưng lại ẩn chứa sự ngạo nghễ phá tan bầu trời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!