Chuyện này chắc là xảy ra sau bữa tiệc đóng máy tối hôm qua.
Vì bữa tiệc chỉ có người trong đoàn phim, nên Lạc Tự tin rằng họ sẽ không tự tiện đăng video lên mạng. Đoạn video đó rất có thể là bị người khác quay được trên đường Cố Tiêu Duy đưa anh về phòng.
Cư dân mạng với trái tim hóng hớt sôi sục như thủy triều, không ngừng đặt câu hỏi, rốt cuộc người đang được Cố Tiêu Duy bế trong lòng là ai?
Không ít người phóng to bức ảnh, cố đoán danh tính đối phương qua đôi giày lộ ra, nhưng tiếc rằng rõ ràng đó thậm chí không phải giày cao gót.
Có người đoán là ảnh hậu trường bị rò rỉ, nhưng giả thuyết đó nhanh chóng bị bác bỏ vì bối cảnh trong video không trùng khớp.
Lại có người nghi ngờ đó là nữ chính trong phim, nhưng các thám tử Sherlock tinh ý nhanh chóng phát hiện hôm đó Tạ Thường đi một đôi bốt cao gót.
Fan của Cố Tiêu Duy thì vô cùng phấn khích, vì đây là lần đầu tiên họ thấy cậu bế kiểu công chúa.
Lạc Tự nuốt "ực" một tiếng, nhìn mũi giày lộ ra trong video, rồi nhìn mũi giày của mình, một cảm giác bất an trào dâng trong lòng.
Anh quay sang nhìn Cố Tiêu Duy bên cạnh: "Này… có thể nói cho tôi biết… hôm qua sau khi tôi say, làm sao tôi về được phòng cậu không?"
"Em bế anh về."
Lúc đó Cố Tiêu Duy vừa rẽ vòng cua, Lạc Tự thấy khóe môi cậu cong lên một nụ cười nhạt, nhưng khi xe chạy vào đường thẳng thì đã không thấy nữa.
"Cậu có thể cõng tôi, có thể vác tôi, sao lại phải bế tôi thế?"
"Vác anh thì dễ nôn ra, cõng anh cũng dễ bị nôn lên vai em. Bế thì an toàn nhất."
"Ha ha, cậu nói có lý quá, chẳng biết cãi sao luôn."
Lạc Tự nghĩ thầm, nếu một ngày nào đó người che ô trong video bị vạch trần là mình… là mình, lại là mình!
…Thật ra cũng chẳng sao.
Nghĩ vậy, Lạc Tự lại thấy nhẹ lòng.
"Không ngờ cậu cũng khỏe đấy, một thanh niên vai rộng chân dài như tôi mà bị cậu bế lên nhẹ như lông hồng?"
Cố Tiêu Duy liếc nhìn Lạc Tự, thấy anh nheo mắt đón gió, cười vui vẻ, rõ ràng không còn để tâm đến chuyện bế công chúa kia nữa.
"Vô tâm vô phế."
Bốn chữ đó, Cố Tiêu Duy nói rất nhẹ, nhưng lại như nghiến răng nghiến lợi.
Xe họ đã vào khu nội thành, Lạc Tự đeo khẩu trang, kính râm, kéo thấp vành mũ, che kín đến mức không nhận ra ai.
Ngược lại, Cố Tiêu Duy tỏ ra rất ung dung, ngay cả kính gọng đen cũng lười đeo, trực tiếp lái xe qua trạm thu phí.
Lạc Tự dùng ngón tay chọc nhẹ vào hông Cố Tiêu Duy: "Này, cậu để lộ mặt ra thế, không sợ paparazzi theo dõi à?"
Cố Tiêu Duy bình thản: "Em cũng đâu có xấu trai, tại sao phải sợ bị chụp?"
"Thôi được rồi, cậu thắng." Lạc Tự tiếp tục quấn mình kín mít.
"Đàn anh thường đi mua đồ ăn ở đâu?" Cố Tiêu Duy hỏi.
"Siêu thị Hảo Đại Oản gần nhà tôi thôi. Đồ ở đó vừa rẻ vừa chất lượng, mà siêu thị cũng to nữa. Hay là cậu thả tôi xuống trước cửa siêu thị, tôi đi mua đồ, cậu về nhà tôi chờ nhé." Lạc Tự nói.
"Đi cùng đi."
"Đi cùng?" Lạc Tự cười: "Cậu định phá nát siêu thị tôi yêu quý đấy à? Cậu mà đến, người qua đường với fan sẽ vây bắt cậu đấy, còn mua gì được nữa? Ôi ôi ôi, chẳng lẽ cậu muốn bắt chước mấy mỹ nam cổ đại, lái xe trống đi dạo, lúc về thì đầy xe toàn là trái cây tươi ngon?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!