"Vậy nếu tôi mặc vào người luôn, cậu thật sự không để ý chứ?" Lạc Tự hỏi.
"Không để ý."
Lạc Tự cũng thoải mái mặc chiếc áo len ấy vào: "Tôi đi thay quần nhé?"
"Không cần đâu, như vậy cảm giác rất tự nhiên, giống như đang ở nhà vậy."
"Nhưng sẽ không lố lăng chứ?"
"Không đâu, em chụp hình cho anh xem."
"Được thôi."
Lạc Tự không tạo dáng như mấy ngôi sao chụp ảnh tạp chí, chỉ đứng đó cười nhìn Cố Tiêu Duy, sau đó ngồi xuống mép giường chụp một tấm, rồi lại ngồi lên góc bàn, một chân gác lên, ôm lấy đầu gối và chụp thêm một tấm nữa.
Cố Tiêu Duy chụp liền mấy tấm, Lạc Tự lập tức ghé lại xem.
Chiếc áo len rất hợp với Lạc Tự, ban đầu còn tưởng quần ngủ sẽ trông lạc quẻ, nhưng vì quần ngủ của Cố Tiêu Duy là chất liệu lụa, sự lười biếng của len kết hợp với sự tao nhã của lụa lại tạo nên một cảm giác khá ăn ý, Lạc Tự phải thừa nhận thật sự rất hợp với mình.
"Tôi có cảm giác như cậu chụp tôi thành người mẫu trang bìa tạp chí ấy." Lạc Tự khen chân thành.
"Ừm." Cố Tiêu Duy nghiêng đầu, hơi thở lướt nhẹ qua tai Lạc Tự: "Anh có khí chất rất riêng."
"Khí chất gì cơ?" Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy, muốn biết khi cậu khen người khác sẽ như thế nào.
"Đã từng ngắm muôn ngàn non nước, nhưng anh là chương cuối trong thẩm mỹ của em."
Lạc Tự khựng lại một chút, rồi bật cười, vì đây chính là câu cuối trong ca khúc chủ đề [Dã thú Và Hoa Hồng].
Anh vừa định hỏi Cố Tiêu Duy làm sao lại nghe được bài hát này, vì bài hát này được phát hành sau khi phim công chiếu cơ mà.
Nhưng đến miệng thì kịp dừng lại, có thể Cố Tiêu Duy đã nghe bài hát này bằng cách nào đó, nhưng việc anh biết trước câu này nằm trong bài hát chủ đề thì lại rất kỳ lạ.
"Thầy Cố nên ra ngoài nhiều hơn, xem thế giới rộng lớn ngoài kia có thật sự không có ai đẹp bằng tôi không." Lạc Tự cười: "Nhưng cảm ơn nha! Vẫn là nhờ gu ăn mặc của cậu tốt đấy. Nhớ gửi ảnh cho tôi nhé, tôi sẽ đăng lên Weibo."
"Được."
Lạc Tự trả lại áo len cho Cố Tiêu Duy, cậu lại tiếp tục thu dọn đồ đạc, còn Lạc Tự mặc lại quần áo của mình, trả lại bộ đồ ngủ lụa.
"Tôi giúp cậu dọn đồ trong phòng tắm nhé?"
"Được. Cứ cho hết vào túi vệ sinh cá nhân là được." Cố Tiêu Duy nói.
Lạc Dự bước vào, vừa dọn dẹp vừa nói: "Cậu thật sự rất tự lập. Tôi nghe nói nhiều diễn viên khi rời đoàn phim, phải có mấy trợ lý giúp dọn dẹp."
"Em không thích người khác động vào đồ của mình." Cố Tiêu Duy trả lời.
Lạc Tự hơi dừng lại: "Vậy lúc cậu đến tìm tôi diễn thử, còn để Phương Tần ngủ trong phòng của cậu à?"
"Nói chính xác thì, Phương Tần ngủ trên ga gối ở đây, còn em ngủ bằng bộ ga gối em tự mang đến." Cố Tiêu Duy đáp.
Lạc Tự quay lại, bước đến sờ vào ga giường. Trước đó anh còn thắc mắc tại sao ga giường và vỏ chăn của Cố Tiêu Duy lại mềm mại và dễ chịu hơn phòng mình, thì ra là của cậu mang đến.
"Nhưng tôi đã ngủ trên đó rồi mà…"
Cố Tiêu Duy kéo khóa chiếc vali đầu tiên, trả lời: "Anh không phải người khác."
"Vậy… chiếc áo len của cậu tôi vừa mặc sát người…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!