"Tôi không say… Tôi vẫn nhớ lời bài hát đoạn sau mà… phu thê… cùng nhau trở về nhà…"
Vai Lạc Tự đang được Cố Tiêu Duy đỡ lấy, anh nghiêng đầu, mỉm cười với Cố Tiêu Duy.
"Sao cậu nghiêm túc thế… chán chết đi được…"
Nói xong, Lạc Tự ngả người về phía Cố Tiêu Duy. Khi đầu Lạc Tự đập vào lồng ngực cậu, toàn thân Cố Tiêu Duy khẽ run lên.
Cơ thể căng cứng như thể chỉ cần thở ra một hơi, một âm mưu bí mật nào đó sẽ bị vạch trần.
Lâm Việt bất lực thở dài: "Cái cậu Tiểu Lạc này tửu lượng kém mà còn cứ ham uống! Cũng không nhìn xem đối thủ là ai, cứ tưởng mình uống được hơn lão Trần sao!"
"Không sao đâu đạo diễn Lâm, biên kịch Hoa, hai người cứ về trước đi. Để em chăm sóc anh ấy." Cố Tiêu Duy đặt đầu Lạc Tự tựa vào vai mình.
"Vậy thì được. Cậu cũng nghỉ ngơi đi nhé. Ban đầu còn định bàn với Lạc Tự về kịch bản phim…" Lâm Việt lắc đầu bất lực, khi rời đi còn dùng cốc giữ nhiệt cụng nhẹ vào đầu Lạc Tự.
Tiệc mừng đóng máy cứ thế kết thúc. Ngày mai nhiều diễn viên sẽ rời đi.
Tiểu Cầm chạy lại: "A, anh Lạc say rồi gục à! Em đỡ anh ấy nhé!"
"Cô đỡ nổi anh ấy không?"
Anh Long và Phương Tần cũng đến nơi.
"Hay là chúng tôi giúp anh khiêng anh ấy về?" Phương Tần hỏi.
"Có nặng đến mức ấy đâu? Tôi cõng cậu ấy được mà!"
Anh Long hào hứng định kéo tay Lạc Tự lên.
Cố Tiêu Duy giơ tay cản lại, nói với họ: "Để tôi là được rồi. Cảm ơn mọi người, cũng khuya rồi. Mọi người về nghỉ ngơi đi."
Anh Long vừa định nói Lạc Tự thật may mắn, vì có lẽ Cố Tiêu Duy định tự mình cõng anh, cảnh này mà bị chụp lại chắc chắn lên bảng tìm kiếm ngay.
"Tiểu Cầm, mở ô ra đi."
Tiểu Cầm bỗng hiểu ra, mở chiếc ô đen ra.
Cố Tiêu Duy khoác áo khoác của mình lên người Lạc Tự, giây sau đã bế ngang anh lên.
Tiểu Cầm, anh Long và Phương Tần đều chết lặng.
Trời ơi, chuyện này không phải chỉ lên hot search, mà phải gọi là nổ tung mạng xã hội mới đúng!
Bước chân Cố Tiêu Duy vững vàng, bế Lạc Tự mà đi như bay, không hề lắc lư.
Tiểu Cầm chạy theo bên cạnh che ô.
Cố Tiêu Duy bình thản nói: "Che cho Lạc Tự là được rồi."
"Dạ dạ, hiểu rồi!" Tiểu Cầm thầm nghĩ, ô có thể che được mặt anh Lạc, nhưng sao che nổi đôi chân dài của anh ấy cơ chứ!
Tới cửa phòng, Tiểu Cầm dùng thẻ mở cửa, hơi ấm từ điều hòa lập tức tràn ra.
Cố Tiêu Duy nghiêng người bước vào, cúi xuống, nhẹ nhàng đặt Lạc Tự lên giường, kéo gối kê cao đầu anh để tránh nôn ra bị sặc.
Tiểu Cầm định giúp cởi giày cho Lạc Tự, nhưng Cố Tiêu Duy giữ lấy cổ chân anh và nói: "Không cần đâu, cô về nghỉ đi, để tôi lo là được rồi."
"Vậy… có gì cần thì anh nhắn em nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!