Chương 44: Chúc anh tỉnh táo và dứt khoát

"Các anh cảnh sát, tôi vừa mới nhớ lại toàn bộ quá trình, Hồ Duy cứ bắt tôi phải đi mời rượu Giang Vân Tà. Khi tôi cầm ly rượu đi ngang qua thì vô tình va phải Hồ Duy, rượu đổ vào cổ cậu ấy. Thế nên tôi đặt ly rượu xuống để giúp cậu ấy lau cổ áo. Khi quay lại cầm ly rượu, chắc là tôi đã cầm nhầm sang ly của cậu ấy. Vô tình mà thoát khỏi một tai họa."

Đoạn này khớp với lời khai của những người khác có mặt tại hiện trường.

"Thế nhưng rõ ràng cậu không sao, sao lại giả vờ khó chịu? Nghe nói cậu đau đớn, khó thở, nhưng kết quả kiểm tra của bệnh viện cho thấy ngoài cồn ra thì không có chất độc hại nào cả."

"Các anh cảnh sát, tửu lượng của tôi vốn dĩ rất kém, ly rượu đó đã là giới hạn của tôi rồi. Tôi không thể từ chối bữa tiệc của Giang Vân Tà, nhưng lại muốn rời đi sớm, nên tôi định uống cạn ly đó rồi giả vờ không khỏe. Tôi còn chuẩn bị sẵn lý do rồi, nói là mình uống thuốc kháng viêm, uống rượu sẽ bị phản ứng giống như disulfiram, như vậy có thể sớm rút lui khỏi bữa tiệc!"

Cảnh sát ghi biên bản gật đầu, bảo anh nói tiếp.

Lạc Tự cầm lấy bình giữ nhiệt bên cạnh bàn, khi mở nắp tay còn khẽ run: "Ai mà ngờ… Ai mà ngờ lúc đó tôi chỉ là vì uống quá nhanh, thấy chóng mặt và khó chịu nên mới ngã xuống. Nhưng lý do tôi bịa ra còn chưa kịp nói ra thì Giang Vân Tà lại hoảng loạn, chất vấn Hồ Duy là có phải bỏ thuốc quá liều không! Các anh nghĩ xem lúc đó tôi hoang mang đến mức nào? Tôi có thể giả vờ không sao rồi bật dậy ngay tại chỗ được không?

Hơn nữa tôi cũng rất sợ, sợ Giang Vân Tà phát hiện ra tôi không bị trúng chiêu của anh ta, cơ thể không có vấn đề gì, rồi tiếp theo anh ta sẽ làm chuyện gì với tôi. Cách an toàn nhất, chính là tiếp tục giả vờ khó chịu để họ đưa tôi đến bệnh viện, đúng không?"

Gương mặt Lạc Tự vẫn còn sợ hãi, anh giả vờ không khỏe cũng chỉ để thoát khỏi móng vuốt của Giang Vân Tà.

Hơn nữa anh hoàn toàn không có cơ hội để gài bẫy Hồ Duy hay Giang Vân Tà trước đó. Trong túi áo Hồ Duy và trên viên thuốc không hề có dấu vết vân tay của Lạc Tự. Nói cho cùng, theo lời khai của Hồ Duy và lời Giang Dẫn Xuyên nghe được tại hiện trường, Lạc Tự mới chính là nạn nhân trong chuyện này, chỉ là anh quá may mắn nên mới thoát được.

Sau khi cảnh sát rời đi, Lạc Tự được xuất viện. Chị Thôi đi làm thủ tục xuất viện giúp anh, anh mở điện thoại lên, quả nhiên chuyện của Giang Vân Tà đã lên top tìm kiếm.

Cho đến giờ Giang Vân Tà vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Rõ ràng anh ta chỉ bỏ một chút thuốc giúp "thư giãn", thế mà lại thành vé tàu thẳng đến nhà tù.

Tin tức này nhanh chóng bị ém xuống, nhưng cư dân mạng thì phẫn nộ không thôi, vì danh sách nạn nhân của Giang Vân Tà quá dài. Nhưng cái tên Lạc Tự lại không hề xuất hiện trong danh sách đó, đó là nhờ sự bảo vệ đặc biệt của Giang Dẫn Xuyên.

Lạc Tự nhớ lại kiếp trước, bản thân anh thực sự đã trúng kế của Hồ Duy và Giang Vân Tà, bị đưa vào cùng một phòng với Giang Dẫn Xuyên.

Nhưng Giang Dẫn Xuyên là người chính trực, có khả năng kiềm chế rất tốt, hơn nữa thuốc của anh ấy bị bỏ vào trà, liều lượng cũng không nhiều. Sau khi bất chợt tỉnh táo, anh ấy lập tức gọi thư ký đến trước khi phóng viên kịp kéo đến, bản thân thì trốn sau cửa lối thoát hiểm, còn thư ký đưa Lạc Tự rời khỏi đó. Đám phóng viên đến chẳng thu được gì.

Sự việc đó đã để lại bóng đen rất lớn trong lòng Lạc Tự khi còn trẻ, cũng là nguyên nhân khiến anh rời khỏi giới giải trí.

Kiếp này, Lạc Tự và Giang Dẫn Xuyên đã bắt tay tránh được hiểm họa, tiện thể đẩy Hồ Duy và Giang Vân Tà vào cảnh chó cắn chó. Lạc Tự với tư cách là nạn nhân bất ngờ trốn thoát, được cảnh sát bảo vệ, không thể công khai danh tính.

Cũng vì chuỗi tin xấu này mà cổ phiếu của Hồng Hà Ảnh Thị liên tục lao dốc, các cổ đông ngồi không yên, hàng loạt cuộc gọi trách móc đổ về chỗ bố của Giang Vân Tà – Giang Huy. Công chúng cũng đang dõi theo xem Hồng Hà Ảnh Thị sẽ xử lý ra sao.

Giang Huy nghĩ nát óc, làm sao mới cứu được Giang Vân Tà ra ngoài.

Thư ký hỏi ông ta có nên tìm Lạc Tự, đưa ra chút lợi ích để anh giúp Giang Vân Tà nói vài lời có lợi không.

Nhưng cảnh sát đã lấy lời khai xong, giờ mà sửa đổi lời khai thì rất dễ phản tác dụng. Hơn nữa hiện trường đâu chỉ có một người làm chứng, muốn dàn xếp hết đám người đó thì phải làm sao?

Giang Huy đau đầu nói: "Lạc Tự cho đến giờ còn chưa lên mạng tự xưng là nạn nhân để lấy lòng thương của công chúng đã là ơn trời rồi. Nếu cậu ta mà lên tiếng khóc lóc một trận, dân mạng lại thổi phồng lên thì những tin tức đó cậu muốn ém cũng ém không được. Cậu còn muốn tìm Lạc Tự, bắt cậu ta đến trước cảnh sát nói dối giúp Giang Vân Tà sao? Nếu cậu ta thu âm lại rồi tung ra thì… Vân Tà coi như tiêu đời!

Còn Giang Dẫn Xuyên đâu?"

"Anh ấy đến rồi, đang đợi bên ngoài."

Giang Dẫn Xuyên bước vào, thư ký rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người họ.

Giang Huy hít một hơi thật sâu, bóp trán, mở lời: "Tao hỏi mày, chuyện của Vân Tà có phải là mày giăng bẫy nó không?"

Trái tim Giang Dẫn Xuyên lạnh buốt trong khoảnh khắc ấy, anh ấy nhìn thật lâu người đàn ông từng lừng lẫy trong giới giải trí. Giờ đây ông ta lại bị lời ngon tiếng ngọt và sự dịu dàng ngoan ngoãn của mẹ Giang Vân Tà dỗ cho xoay vòng vòng. Bất kể bản thân cố gắng bao nhiêu, làm tốt cỡ nào, trong lòng Giang Huy vẫn không bằng đứa con út chuyên gây họa khắp nơi.

Đúng là nhà cũ bốc cháy, cháy to dữ dội, muốn lấy cả Hồng Hà Ảnh Thị làm củi đốt luôn đây mà.

"Tôi giăng bẫy nó? Ông bố yêu quý của tôi, năm nay ông bao nhiêu tuổi rồi?"

"Mày có ý gì?" Giang Huy nghiến răng hỏi.

"Nếu là người tám, chín chục tuổi thì tôi còn hiểu được, chắc là bị Alzheimer rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!