Chương 42: Đổi ấm trà khác

Lạc Tự nhìn thầy Dương Trầm không xa, trước khi rời đi vẫn phải chào hỏi một tiếng.

"Thầy Dương, để em xem thầy đang làm gì nào? Ái chà, thầy đang lén ăn bánh kem đó nha."

Dương Trầm vội vàng kéo cái đĩa qua một bên, làm bộ muốn giấu đi: "Gần đây đường huyết của tôi ổn lắm. Cậu… cậu còn trẻ đừng có học cái thói lo chuyện bao đồng của mấy người kia!"

"Thầy muốn ăn thì cứ ăn thôi, cần gì phải giấu giấu diếm diếm," Lạc Tự cười nói.

"Cậu sắp đi rồi, trong lòng tôi cứ thấy luyến tiếc. Lâu lắm rồi mới gặp được một diễn viên trẻ nắm bắt khí chất nhân vật tinh tế như cậu. Người trước đây làm được như vậy là Cố Tiêu Duy." Nhắc đến Cố Tiêu Duy, Dương Trầm lắc đầu.

"Cố Tiêu Duy sao vậy ạ?" Lạc Tự tò mò hỏi.

"Cậu ta á, mới ngoài hai mươi mà đã ra vẻ già dặn, nói năng thì cứng nhắc, chẳng dễ thương gì cả."

Lạc Tự "ồ" một tiếng: "Cậu ấy cũng không cho thầy ăn bánh à?"

"Đúng! Cái gì ngon cũng không cho tôi ăn. Hôm đó sinh nhật tôi, lẽ ra được ăn một miếng bánh như thế này, vậy mà cậu ta cắt cho tôi một lát mỏng như tờ giấy. Cậu đừng học cậu ta, con người ấy mà, nếu không sống vui vẻ thì còn có ý nghĩa gì nữa!"

Lạc Tự cười gật đầu: "Vâng, nhưng mà ăn xong miếng này thì thầy thật sự không được ăn nữa đâu ạ. Miếng này, em nhìn rõ rồi, dày cỡ từ điển luôn đó!"

Nói xong, Lạc Tự còn không quên dùng tay ra hiệu độ dày.

Ông Dương vội chuyển chủ đề: "Tiểu Lạc à, tôi với Chúc Quân và Nhan Minh Thụy đều rất kỳ vọng vào cậu. Hôm đó xem cậu diễn xong, chúng tôi bàn tán phấn khích suốt. Sau này cậu nhất định phải tiếp tục diễn thật tốt, chúng tôi đều đang dõi theo cậu đó!"

"Vâng! Em nhất định sẽ cố gắng, không phụ sự kỳ vọng của ba thầy cô."

Ăn xong bánh, đoàn phim vẫn còn cảnh quay phải tiếp tục.

Lạc Tự ngồi bên cạnh xem suốt một buổi chiều cảnh diễn tay đôi giữa Dương Trầm và Trình Phi, mang theo sự lưu luyến mà chào tạm biệt đoàn phim.

Anh trở về căn hộ của mình, hít sâu một hơi.

Điện thoại rung lên, mở ra xem thì bất ngờ là tin nhắn WeChat của Cố Tiêu Duy: [Chúc mừng đóng máy.]

Khóe môi Lạc Tự cong lên, không ngờ Cố Tiêu Duy lại để ý tin anh hoàn thành quay phim, lập tức trả lời: [Nghiêm Dã, cậu đã hoàn thành lời hứa với Bạch Dĩnh chưa?]

Cố Tiêu Duy: [Dự kiến còn một tuần nữa, Nghiêm Dã sẽ phá tan bầu trời đen đó, để Bạch Dĩnh thấy được ánh sáng.]

Lạc Tự: [Đến lúc đó, Lạc Tự muốn mời Cố Tiêu Duy ăn một bữa. Thầy Cố có thể suy nghĩ xem muốn ăn gì.]

Cố Tiêu Duy: [Được.]

Không hiểu sao, Lạc Tự lại có chút nhớ Cố Tiêu Duy.

Nhớ cái "lượng view miễn phí" bất ngờ của cậu, nhớ viên kẹo cậu cho mà không màng ánh mắt người khác, nhớ sự tập trung tuyệt đối của cậu trong lúc diễn.

"Không hổ là Cố Tiêu Duy, nói chuyện vài câu WeChat thôi cũng đủ gây ấn tượng rồi."

Ngày hôm sau mặt trời vẫn mọc như thường, Lạc Tự vẫn kỷ luật như mọi ngày: dậy sớm, chạy bộ, rồi bơi vài vòng trong hồ.

Chị Thôi gọi điện đến, giọng kích động đến mức suýt làm rơi cả điện thoại: "Lạc Tự! Lạc Tự! Lạc Tự! Chị đang rất mâu thuẫn!"

Lạc Tự vừa lau tóc vừa tò mò hỏi: "Là do lịch thử vai trùng nhau à?"

"Không phải… Tài khoản chính thức của đoàn phim Bão Táp vừa đăng video hậu trường phần hai, chính là đoạn em PK với Lý Thắng Vũ đó! Nhất là cảnh cái chết của Hoắc Hạo Ngôn, cảm xúc quá mãnh liệt luôn! Diễn xuất ấy mà, không so tài thì không biết, so rồi là thấy rõ ai hơn ai ngay!"

Lạc Tự hơi khựng lại: "Cảnh cái chết của Hoắc Hạo Ngôn được đăng lên rồi, chẳng phải là spoil kết cục nhân vật sao?"

"Video đăng không có tiếng thoại, chỉ chèn nhạc thôi, nên khán giả cũng không chắc là Hoắc Hạo Ngôn chết hay là chỉ đang nghỉ ngơi. Vừa khéo khơi dậy sự tò mò và mong đợi. Nhiều người khen cảnh em ngã vào ghế rất có cảm xúc, nếu đây là kết cục thì cũng hợp lý! Hiện tại có mấy công ty phim ảnh đang hỏi chị, em có định chọn công ty mới chưa?" Chị Thôi hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!