Chương 41: Hoắc Hạo Ngôn đóng máy

"Xem… xem rồi…" Hà Mộ ngập ngừng một chút: "Sao cậu lại hỏi vậy?"

"Anh thấy là diễn xuất của anh tốt hơn, hay của anh ấy tốt hơn?"

Hà Mộ nghẹn lời. Trước đây, mỗi lần Lạc Tự được mời thử vai, chỉ cần Hà Mộ biết được là sẽ "mời" vài antifan đến chửi bới Lạc Tự. Cậu ta biết Lạc Tự yếu đuối, không chịu được áp lực, nên chỉ cần vài lần như vậy là Lạc Tự sẽ rút lui. Nếu gặp vai diễn nào hay mà Lạc Tự nhất định muốn thử vai, họ lại gây áp lực lên Bạc Văn Viễn, buộc anh ta ngăn cản Lạc Tự.

Cho đến lần thử vai cho vai Bạch Dĩnh, diễn xuất của Lạc Tự vượt xa Hà Mộ mấy bậc.

Nhưng đó là vì Lạc Tự tốt nghiệp Học viện Điện ảnh, được đào tạo bài bản, còn cậu ta mới học hơn một năm, thua là chuyện bình thường. Nhưng Lý Thắng Vũ chẳng phải cũng tệ chẳng kém gì cậu ta sao!

Lúc này Lý Thắng Vũ lại nhắc: "Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi."

Hà Mộ vội vã đáp: "Diễn xuất… mọi người đều ngang ngang nhau thôi! Còn lại thì phải xem sức mạnh của công ty quản lý! Cậu hỏi mấy chuyện này không thấy lạ à?"

Một cơn giận dữ bốc lên tận đỉnh đầu, Lý Thắng Vũ nghiến răng lặp lại câu nói của Hà Mộ: "Còn lại thì phải xem sức mạnh của công ty quản lý?"

Hà Mộ nhận ra mình lỡ lời, chẳng khác nào ngầm thừa nhận việc mình thắng Lạc Tự giành vai diễn trước đây là nhờ vào đế chế Truyền thông Đế Tuấn.

"Là do cậu cứ khơi chuyện, tôi chỉ buột miệng nói theo…"

Trước đây Lý Thắng Vũ giống như tùy tùng theo đuôi mình, nhưng hôm nay rõ ràng khí thế mạnh mẽ, khiến Hà Mộ càng thêm bối rối.

Lý Thắng Vũ cười lạnh một tiếng: "Vậy lúc trước Lạc Tự tranh vai với anh, là do anh ấy không biết lượng sức, anh ấy đáng bị chèn ép giành thông cáo với anh? Vai anh không muốn thì anh ấy cũng không được diễn, nếu diễn thì là ăn đồ thừa của anh? Vậy vai Bạch Dĩnh thì sao? Vai đó anh không giành được là vì lý do gì? Lần này Đế Tuấn thua trước Chu Tước à?"

"Lý Thắng Vũ! Cậu đang nói chuyện kiểu gì đấy? Vai Bạch Dĩnh đó là tôi không thèm! Một vai phản diện có thể ảnh hưởng đến hình tượng công chúng của tôi!"

"Vậy sao còn đi thử vai? Không muốn thì đừng thử nữa cho rồi! Tôi hỏi anh thấy ai diễn hay hơn, anh trả lời là phải xem sức mạnh công ty quản lý? Hà Mộ, anh là người trực tiếp chứng kiến buổi thử vai của Lạc Tự đấy, anh rõ hơn tôi, anh ấy giành được vai là do bợ đít đạo diễn hay là do diễn xuất?"

"Cậu… Lý Thắng Vũ… Cậu tin không…"

"Tin cái gì? Anh định chơi tôi như đã làm với Lạc Tự, để Truyền thông Đế Tuấn ra mặt đóng băng tôi sao?" Giọng Lý Thắng Vũ cao hẳn lên.

Cậu ta đã thua Lạc Tự trong một cuộc thi diễn xuất, không chỉ là mất mặt, mà là mất đi niềm kiêu hãnh của một diễn viên. Dù có bị đạo diễn đuổi khỏi đoàn phim cậu ta cũng chẳng nói được lời nào.

Cậu ta từng nghĩ mình và Hà Mộ là bạn bè chân thành, giờ nhìn lại chỉ là quan hệ lợi ích giữa Truyền thông Đế Tuấn và Viễn Cảnh Ảnh Thị.

Nếu bây giờ Hà Mộ ở trước mặt, chắc chắn cậu ta sẽ úp luôn cái thùng rác lên đầu Hà Mộ.

"Anh dùng ánh hào quang lưu lượng của mình để tẩy não tôi, bắt tôi xoay quanh các quy tắc do anh đặt ra. Gì mà giành thông cáo với anh? Trong giới này thông cáo hàng ngàn hàng vạn, anh muốn thì người khác không được tranh à? Gì mà copy con đường phát triển của anh, giành danh hiệu nam thần học đường quốc dân… Mẹ nó, sao anh lại nghĩ cái danh hiệu đó là của riêng anh? Vì có chữ quốc dân nên anh tưởng cậu đại diện cho cả nước à? Hình tượng nam thần trường học chỉ có thể thuộc về anh sao?

Cái danh hiệu đó có gì ghê gớm đến mức Lạc Tự phải giành với anh? Anh chê vai diễn, người khác nhận thì không sao, nhưng chỉ cần Lạc Tự nhận là thành ăn đồ thừa của anh? Sao anh không đi nói Cố Tiêu Duy cũng ăn đồ thừa của anh luôn đi?"

"Cậu… cậu… hôm nay cậu ăn phải thuốc nổ à? Cậu bị bệnh à?"

"Anh có biết mấy lời anh nói đã khiến tôi thật sự tin rằng Lạc Tự chỉ là một bình hoa không có thực lực, chỉ biết dựa hơi đạo diễn để được vai không? Anh có biết cảm giác trở thành trò cười trước mắt người khác là như thế nào không? Anh suốt ngày nói Lạc Tự thế này thế nọ, có phải vì anh biết nếu không có Đế Tuấn chống lưng thì anh chẳng là cái thá gì trước mặt anh ấy đúng không?"

Lý Thắng Vũ phản kích.

"Lý Thắng Vũ… cậu… cậu nhớ cho tôi đấy…" Hà Mộ tức đến lắp bắp.

"Nhớ cái gì? Nếu tôi mất vai diễn này, ở công ty tôi cũng chỉ là người thừa, tương lai không còn gì để phát triển nữa. Nhưng tôi sẽ nhớ kỹ anh, đạo đức giả lại ích kỷ. Là tôi ngu mới nghĩ ánh sáng lưu lượng của anh là hào quang nhân cách, là tôi có mắt như mù."

Lý Thắng Vũ không cho Hà Mộ cơ hội phản bác, trực tiếp cúp máy.

Đầu dây bên kia, Hà Mộ tức đến ngẩn người, thở không ra hơi, suýt phát nổ tại chỗ.

"Ahhhhh!"

Giữa đêm khuya, Hà Mộ gào lên, ném điện thoại xuống đất để trút giận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!