Chương 40: Anh đã từng xem Lạc Tự diễn chưa?

Khi Lý Thắng Vũ cầm kịch bản của Lạc Tự lên xem kỹ hơn, cậu ta mới phát hiện ra trong kịch bản có rất nhiều chú thích.

Chỉ ba câu thoại ngắn, vậy mà Lạc Tự đã chia nhỏ thành nhiều phần, mỗi phần đều được ghi chú cách thể hiện khác nhau, thậm chí cả cảm xúc.

Lý Thắng Vũ hít sâu một hơi, má cậu ta bỗng nóng lên. Thì ra Lạc Tự còn chuyên nghiệp hơn cậu ta tưởng, mà quyển kịch bản này lại được ghi chú kỹ lưỡng từ đầu đến cuối, anh diễn vai này quá trọn vẹn.

Bất chợt, Lý Thắng Vũ cảm thấy sự ác cảm trước đây của mình dành cho Lạc Tự thật vô lý.

Là vì những lời đàm tiếu trên mạng sao?

Hay là vì Hà Mộ đã nói với cậu ta rất nhiều lần rằng Lạc Tự cướp lịch diễn của cậu ta, ăn đồ ăn thừa của cậu ta, không có năng lực gì, mấy năm nay chẳng có tác phẩm nào nhưng lại cứ bám lấy định hướng phát triển của Hà Mộ?

Lúc này, Lạc Tự đã bắt đầu diễn. Anh quay đầu nhìn Trình Phi, mỉm cười tự nhiên và nói:

"Thầy Trình, anh từng đóng vai đội trưởng điều tra kinh tế rồi, hôm nay thử đóng vai boss phản diện đứng sau màn xem sao?"

Trình Phi lộ ra vẻ hứng thú, cười nói: "Được chứ, ai sợ ai!"

Thực ra vai boss phản diện này là do Dương Trầm, một trong các giám khảo hôm nay, đảm nhận. Nhưng hôm nay ông ấy không diễn mà là giám khảo, phải đứng ở góc độ khán giả để đánh giá phần thể hiện của mọi người, nên đành để người khác đóng thay.

Mà việc Trình Phi đảm nhận vai phản diện chính khiến bầu không khí cả trường quay dâng cao.

Cảnh diễn này là lúc Lăng Kình lần theo các chứng từ kế toán mười năm trước để phát hiện dấu vết, lần từng chút một, cuối cùng vạch trần tất cả bí mật của Hoắc Hạo Ngôn.

Mười giờ sáng, đúng lúc Hoắc Hạo Ngôn đang tận hưởng ánh nắng trong văn phòng, và anh cũng biết Lăng Kình đang dẫn người đến.

Khi anh nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài cửa kính, thì nhận được cuộc gọi của ông chủ đứng sau màn.

Và cuộc gọi này cũng là âm thanh cuối cùng mà Hoắc Hạo Ngôn để lại cho thế giới này.

Trình Phi cầm kịch bản, ho nhẹ một tiếng, bắt chước giọng điệu của ông Dương, vẻ ngoài ôn hòa nhưng lạnh lùng, cất giọng: "Hạo Ngôn, tôi biết cậu mệt rồi."

Lạc Tự trong vai Hoắc Hạo Ngôn khẽ nhíu mày, như thể còn nhiều điều lưu luyến, nhưng nhanh chóng kiềm nén cảm xúc.

"Ông chủ, ông có gì chỉ đạo không?"

Giọng điệu của anh rất giống người ở đầu dây bên kia, cung kính và bình thản, như thể đang hỏi một chuyện không liên quan đến mình, thể hiện rõ nỗi bi ai khi Hoắc Hạo Ngôn nhìn thấu số phận.

"Cậu cứ nghỉ ngơi cho tốt. Em gái cậu sắp sinh rồi, tôi đã chọn một bảo mẫu tốt cho cô ấy, sẽ không để cô ấy quá vất vả. Từ mẫu giáo đến đại học của đứa bé, tôi đều thay cậu lo xong hết rồi."

Câu nói này thực chất là lời nhắc nhở từ ông chủ: Dù cậu không muốn chết, thì cũng không còn đường sống, vì vận mệnh người thân cậu nằm trong tay tôi.

Nghe đến đây, nét mặt Lạc Tự không có vẻ bi tráng, cũng không tiếc nuối sự sống. Ngược lại, là sự hiểu rõ và giải thoát.

"Cảm ơn ông chủ."

Giọng điệu của Lạc Tự vẫn cung kính như vậy, như thể đối phương coi anh là cỗ máy xử lý vấn đề, sống lâu ngày rồi, anh cũng tự coi mình là cỗ máy.

Anh dựa lưng vào ghế, uống thuốc đã chuẩn bị sẵn, ngửa người ra sau.

Anh không đan tay đặt lên bụng, mà buông thõng trên tay vịn, nghiêng đầu, hàng lông mày nhíu lại dần dần giãn ra, theo cánh tay trượt xuống mà vô hồn buông thõng bên cạnh, khán giả hiểu, đây là cảnh cuối cùng trong đời của Hoắc Hạo Ngôn.

Yên lặng, thoát ly khỏi mọi toan tính và đấu đá.

Ánh mặt trời mà anh thích nhất đang chiếu xuống người anh.

Lý Thắng Vũ nhìn cảnh này, bây giờ là buổi tối, nhưng Lạc Tự lại thể hiện được cảm giác nhẹ nhàng của buổi sớm.

Một người thông minh, cẩn trọng, đáng lẽ có tiền đồ rộng mở… nay đã ngã xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!