Chương 37: Cố Tiêu Duy, chờ tôi một chút nhé

Trong bữa ăn, mọi người trò chuyện rôm rả về các nhân vật trong kịch bản, rồi chuyển sang đề tài buổi thử vai của Lạc Tự.

"Lúc đầu tôi nghe người ta nói, cậu được chọn là nhờ ngoại hình đẹp, nên cũng hơi coi thường cậu một chút." Trình Phi lên tiếng: "Giờ thì phải nói một câu xin lỗi. Diễn xuất của cậu rất ổn, suýt nữa tôi không theo kịp."

"Không sao đâu, vì lúc thử vai, mọi người chỉ nhìn thấy ngoại hình của tôi, chứ không thấy được khả năng diễn." Lạc Tự vừa rót trà cho Trình Phi, vừa nhìn thẳng vào mắt anh ta: "Nhưng anh Trình, anh có thể nói thật cho tôi biết lý do thực sự khiến anh không hài lòng với tôi không?"

"À…" Trình Phi ngẩn người.

Ánh mắt của Lạc Tự trông có vẻ ôn hòa, nhưng lại rất sắc sảo.

Lúc này Trình Phi mới nhận ra, khi diễn, Lạc Tự đã cố tình thu ánh mắt lại, còn bây giờ, mới thật sự có sức nặng.

Chuyên viên trang điểm và trợ lý cùng ăn cũng thấy bất ngờ.

Lẽ nào ngoài những chuyện cũ rích như thường xuyên lên bảng tìm kiếm vì nghi đạo nhái hình tượng, giành giật suất diễn, hay việc đàn em của Trình Phi không giành được vai nên anh ta khó chịu ra, còn có lý do nào khác sao?

"Chúng ta nên thành thật với nhau, không để bụng gì cả thì sau này quay phim mới suôn sẻ." Lạc Tự đẩy tách trà về phía Trình Phi.

Trình Phi nhìn anh, im lặng khá lâu rồi thở dài: "A Thanh, Tiểu Quân, hai người ra ngoài thanh toán trước đi."

Trợ lý có vẻ lo lắng: "Nếu hai người có thể nói chuyện thẳng thắn thì tốt quá. Nhưng nhất định phải bình tĩnh nhé."

Lạc Tự gật đầu: "Anh Thanh yên tâm. Tôi và thầy Trình nhất định sẽ nói chuyện tử tế."

"Tôi chỉ sợ anh ấy… nổi nóng lên thì…"

Trình Phi cau mày: "Này, cậu nói cái gì đấy? Tôi đánh cậu ta chắc?"

Lạc Tự cũng gật đầu: "Ừ, cho dù đánh thật thì thầy Trình cũng không đánh thắng tôi đâu."

Trình Phi nhìn Lạc Tự bằng ánh mắt kiểu "ai cho cậu sự tự tin đó vậy?".

Trợ lý và chuyên viên trang điểm rời đi, để lại căn phòng riêng cho hai người họ.

Trình Phi không phải kiểu người dài dòng, đi thẳng vào vấn đề: "Tôi đoán cậu không nhớ đâu. Mấy năm trước có một phim cổ trang tên là Trà Đạo, đoàn phim có mời cậu thử vai một nhân vật thám hoa đúng không?"

"Có nhớ."

"Tại sao cậu không đến thử vai? Là vì cậu coi thường vai phụ sao?" Trình Phi hỏi.

Lạc Tự cụp mắt xuống, rồi lắc đầu: "Vì lúc đó tôi đang bị dân mạng chửi rủa liên tục, tâm lý yếu quá nên không chịu nổi."

"Tâm lý yếu?"

Nghe vậy, Trình Phi rõ ràng tức giận, anh ta vỗ ngực mình nói: "Chúng ta làm diễn viên, vai diễn tạo ra là để bị đánh giá. Dù bị chửi, bị bôi nhọ, bị hiểu lầm, thậm chí bị khán giả đồng hóa với nhân vật, đó đều là điều bình thường của nghề này. Cậu có, tôi có, những diễn viên khác cũng có. Những chuyện này mà cũng không chịu nổi, thì cậu còn định đi tiếp con đường này thế nào?"

Ngón tay Lạc Tự khẽ động: "Anh Trình nói đúng, giờ tôi cũng rất hối hận. Nhưng… đây là buổi thử vai của tôi, sao anh Trình lại tức giận đến vậy?"

"Bởi vì… một người bạn của tôi rất đánh giá cao cậu, cậu ấy cho rằng cậu có tài năng, nên đã đưa bộ phim thần tượng đầu tay của cậu cho đạo diễn Trà Đạo xem, còn gửi luôn các đoạn diễn thử của cậu ở trường cho đoàn phim. Vì sự kiên trì đó, đạo diễn bị cảm động và cho cậu một suất thử vai."

Lạc Tự khựng lại một chút. [Trà Đạo] là phim của ba năm trước, lúc đó danh tiếng của anh đã bị Truyền thông Chu Tước vắt kiệt, không ngờ vẫn còn người nhớ đến anh.

"Sau đó còn có phim truyền hình Gai Nhọn, cũng là bạn tôi… cậu ấy giống tôi, là người không thích nịnh hót, không thích giao du tiệc tùng, lúc đó cậu ấy vừa mới đứng vững vị trí của mình, vậy mà vì cậu lại mời đạo diễn casting ăn cơm, uống say đến nỗi phải gọi tôi lái xe đến đón về. Tất cả những điều này, chẳng phải là để đạo diễn casting cho cậu một cơ hội thử vai sao! Cậu có biết vai trợ lý kiểm sát viên đó, đàn em của tôi rất muốn có được không?

Nhưng đoàn phim thấy cậu ta diễn chưa tới nên không cho thử vai!"

Lạc Tự không định đổ lỗi cho Bạc Văn Viễn, vì từ đầu đến cuối, sai đều là ở anh. Không chỉ chọn sai, còn tin nhầm người, biết rõ người kia không đi đúng đường mà lại không dám phản kháng.

Đi sai đường không đáng sợ, đáng sợ là không có dũng khí quay đầu lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!