Nếu là thư ký của Âu Tuấn Thao hay quản lý khác đến, Lạc Tự có khi sẽ cho rằng đây chỉ là một cái bẫy của Truyền thông Đế Tuấn, thậm chí còn phản cảm với thái độ cao ngạo của họ. Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, huống chi việc Truyền thông Đế Tuấn chèn ép Lạc Tự không phải chuyện ngày một ngày hai.
Nếu Âu Tuấn Thao không đích thân đến, rất có thể Lạc Tự thậm chí sẽ không thèm mở hợp đồng ra xem.
Chính vì suy nghĩ đến tất cả những điều đó, Âu Tuấn Thao mới hạ mình, đích thân đến gặp Lạc Tự để đàm phán.
Thế nhưng, Lạc Tự trước mắt anh ta còn từ chối dứt khoát hơn cả 5 năm trước.
Điều khiến Âu Tuấn Thao không ngờ hơn nữa là, trước nguồn tài nguyên toàn diện mà Đế Tuấn đưa ra, Lạc Tự hoàn toàn không hứng thú, thậm chí còn chỉ ra vấn đề lớn nhất của Truyền thông Đế Tuấn hiện tại, không có bất kỳ nghệ sĩ thực lực nào, hầu hết đều dựa vào chiêu trò marketing.
Lạc Tự thừa nhận, trong khoảnh khắc đó, anh có hơi ác ý, muốn nhìn xem Âu Tuấn Thao có mất bình tĩnh, nổi giận hay không.
Nhưng đối với con mồi, Âu Tuấn Thao trước nay luôn rất kiên nhẫn.
Càng là con mồi có giá trị, càng phải cẩn thận không làm hỏng bộ lông của nó.
"Cậu sẽ…"
Cậu sẽ hối hận thôi.
Âu Tuấn Thao còn chưa nói xong, Lạc Tự đã cướp lời: "Anh sẽ hối hận."
Âu Tuấn Thao nhíu mày.
"Hối hận vì coi tôi là con mồi, hối hận vì muốn kiểm soát tự do của tôi, thao túng lựa chọn của tôi." Lạc Tự nhìn thẳng vào mắt Âu Tuấn Thao nói.
Chỉ một ánh nhìn thôi, đã khiến sự dịu dàng giả tạo mà anh ta gắng gượng sụp đổ hoàn toàn.
Vẻ mặt của Âu Tuấn Thao trở nên lạnh lùng, anh ta tháo bỏ chiếc mặt nạ gần như cưng chiều đó, trở lại với sự sắc bén và kiêu ngạo vốn có của mình: "Thực lực của Truyền thông Đế Tuấn mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của cậu. Cậu hẳn rất rõ, suốt 5 năm qua, mấy cái hình tượng nam thần học đường, chuyện đóng thay Hà Mộ, giành thông cáo, ăn đồ thừa… chỉ là khiến cậu khó xử chứ chưa thực sự gây tổn thương đến gân cốt."
"Tôi biết, nên cảm ơn chủ tịch Âu đã nương tay. Nhưng nếu không làm được diễn viên, tôi có thể đi diễn kịch."
Lạc Tự đứng dậy, nghiêng người về phía Âu Tuấn Thao. Khoảng cách giữa ánh mắt hai người càng gần, tim Âu Tuấn Thao càng căng thẳng.
"Nếu anh có bản lĩnh khiến tôi đến cả kịch cũng không được diễn, thì tôi sẽ đi dạy trẻ con diễn xuất. Nếu đến dạy diễn xuất cũng không được, vậy tôi sẽ đi làm shipper."
"Cậu nói cái gì?" Giọng Âu Tuấn Thao lạnh đi.
"Tôi nói là đi làm shipper đó. Nói ra chắc anh không tin, 5 năm trước nếu tôi chăm chỉ đi giao hàng, chưa biết chừng bây giờ còn có nhiều tiền tiết kiệm hơn hiện tại đấy."
Ngọn lửa giận trong lòng Âu Tuấn Thao bùng lên, anh ta nắm chặt cổ tay Lạc Tự, vì anh ta cảm nhận được, Lạc Tự thật sự có thể bướng bỉnh đến mức biến mất khỏi giới này, dù có phải đi ship hàng trong gió mưa.
"Tôi không muốn nghe từ miệng cậu những lời như vậy." Âu Tuấn Thao không chịu nổi việc người này có thể buông bỏ cơ hội và tài năng mà bao người mơ ước bất cứ lúc nào.
Nhưng Lạc Tự lại bất ngờ xoay cổ tay, thoát khỏi anh ta, còn tiện tay ép ngược mu bàn tay anh ta xuống mặt bàn.
"Xin lỗi nhé, chủ tịch Âu, tôi từng tập võ đấy." Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Lạc Tự nhìn anh ta mang theo sự sắc lạnh, như một lời cảnh cáo.
Người lạ chớ lại gần.
Mà Âu Tuấn Thao, chính là người lạ đó.
Lạc Tự cầm ly sữa trên bàn lên, uống một hơi cạn sạch: "Cảm ơn tình yêu sâu đậm mà anh đã dành cho tôi. Trễ rồi, anh nên về nghỉ sớm đi."
Nói xong, Lạc Tự bước qua Âu Tuấn Thao mà rời đi.
Mà bốn chữ "tình yêu sâu đậm", lần đầu tiên khiến Âu Tuấn Thao cảm thấy chói tai.
"Tôi đã nhờ người liên lạc với quản lý của cậu, hai người hãy suy nghĩ lại cho kỹ." Âu Tuấn Thao lạnh giọng nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!