Chương 33: Hoắc Hạo Ngôn

Sau khi Diệp Thịnh Nghi bước vào, lập tức mở vali ra. Ngoài hộp trang điểm, bên trong còn có mấy bộ quần áo nam.

"Cậu chuẩn bị… cũng chu đáo đấy…"

Lạc Tự vốn tưởng rằng Diệp Thịnh Nghi sẽ mang theo vest, nhưng không ngờ chẳng có bộ vest nào cả, toàn là những bộ đồ công sở mang phong cách trưởng thành nhưng vẫn không kém phần phong độ, kiểu dáng thoải mái.

Diệp Thịnh Nghi sờ cằm, cảm nhận khí chất của Lạc Tự, rồi chọn một bộ đưa cho anh: "Anh, tôi thấy bộ này hợp với anh nhất. Hay là thử xem?"

Lạc Tự nhìn qua, trong lòng hơi bất ngờ, đây đúng là phong cách mà anh muốn, giống kiểu ăn mặc thường ngày của Cố Tiêu Duy, nhưng lại sáng sủa hơn một chút.

Chiếc áo len cổ cao vừa chạm đến yết hầu Lạc Tự, tạo nên cảm giác nửa che nửa hở đầy bí ẩn. Đường nét của áo khoác dài khiến vóc dáng của anh thêm phần cao ráo, kết hợp với quần tây sẫm màu và thắt lưng khiến vòng eo trông nhỏ, đôi chân dài nổi bật.

Đã lâu rồi Lạc Tự không ăn mặc như vậy. Anh đi vài bước, vừa quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt phấn khích của Diệp Thịnh Nghi.

"Anh, anh đẹp trai thật đấy. Lát nữa trang điểm xong, tôi có thể chụp ảnh gửi cho thầy tôi chấm điểm không?"

"Cậu… cứ gửi đi."

Đứa trẻ này cũng phải nộp bài tập mà.

Diệp Thịnh Nghi lập tức cầm điện thoại lên, đi vòng quanh Lạc Tự, lúc thì tiến gần, lúc thì lùi lại, có lúc leo lên ghế, có lúc lại ngồi xổm xuống.

Đã lâu rồi không ai nghiêm túc chụp ảnh cho Lạc Tự như vậy. Anh nhìn mái tóc tím lắc lư của Diệp Thịnh Nghi, như thể cắm đầy hoa oải hương, không nhịn được mà bật cười.

Diệp Thịnh Nghi ngừng lại, rời mắt khỏi điện thoại rồi nhìn anh: "Anh, sau này anh không được cười tùy tiện như vậy nữa."

"Sao vậy?"

"Cười thế là thuốc độc hút hồn người ta đấy."

Lạc Tự cười lớn hơn: "Cậu nịnh lộ liễu quá đấy!"

Diệp Thịnh Nghi bắt đầu trang điểm, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc.

Lạc Tự nghi ngờ mặt mình không phải là mặt, mà là một bức tranh cho một bậc thầy thỏa sức vẽ vời.

"Da anh đều màu và sáng, không cần đánh nền dày quá, sẽ bị bóng dầu." Diệp Thịnh Nghi cẩn thận quan sát làn da của Lạc Tự.

"Được."

"Đường nét mắt của anh cũng rất đẹp, vì đây là buổi thử vai cho một giám đốc cấp cao của tập đoàn lớn, nên tôi sẽ tạo chiều sâu ở vùng hốc mắt một chút, để trông trưởng thành và có khí chất."

"Cảm ơn."

"Cằm anh có độ gấp khúc cao, nên đường nét rõ ràng. Tôi sẽ đánh khối đậm hơn một chút để làm nổi bật ưu điểm đường quai hàm của anh hơn."

"Được."

Nhìn vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc của Diệp Thịnh Nghi, tâm trạng Lạc Tự vốn hơi lo vì không có đồ thích hợp để thử vai, cũng tốt dần lên.

"Anh, anh thật sự rất đẹp trai. Tôi thật muốn cắn chết anh." Diệp Thịnh Nghi đưa gương cho Lạc Tự xem, đồng thời làm mặt hổ con há miệng gầm gừ.

Lạc Tự không nhịn được, ấn nhẹ lên mái tóc tím của cậu ta: "Cậu cũng dễ thương lắm."

Lúc nãy Diệp Thịnh Nghi còn mang khí chất của một nghệ sĩ tài ba, giờ thì ngượng ngùng hiện rõ trên mặt.

Chuông cửa lại vang lên, Diệp Thịnh Nghi lớn tiếng nói: "Tôi đi mở cửa!"

Là chị Thôi đến. Khi vừa thấy Diệp Thịnh Nghi, cô ấy suýt tưởng mình đến nhầm tầng, suýt nữa quay đầu bỏ đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!