Chương 32: Tử khí đông lai*

*Tử khí đông lai" () có nguồn gốc từ văn hóa Trung Hoa, mang ý nghĩa cát tường, may mắn

Lạc Tự quay đầu lại, thấy Cố Tiêu Duy vẫn đứng nguyên tại chỗ, như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Lạc Tự khẽ mỉm cười, con người mà, ai cũng mong có một người tâm ý tương thông với mình, không cần nhiều lời cũng có thể hiểu nhau.

Họ đã đi đến rìa khu vực quay phim, một vài phóng viên leo lên cao, trèo lên thang để chụp ảnh từ bên ngoài đã có thể chụp được hai người họ.

Nhưng Lạc Tự vẫn không chút do dự quay người lại, sải bước lớn quay về trước mặt Cố Tiêu Duy, ôm chầm lấy cậu.

Cố Tiêu Duy cúi đầu xuống, cũng không do dự mà siết chặt Lạc Tự vào lòng. Cái ôm của cậu rất chặt, cánh tay như muốn tách họ ra khỏi thế giới bên ngoài, tạo nên một không gian hoàn toàn riêng biệt.

Lạc Tự bị ôm đến mức suýt thở không nổi, nhưng càng siết chặt, Lạc Tự lại càng cảm thấy chân thực. Lần này mới thực sự là lời tạm biệt giữa Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã.

Lạc Tự trở về phòng, Phương Tần vẫn đang quay phim. Dù không ở đây bao lâu, nhưng lúc này lại cảm thấy rất lưu luyến.

Nếu thật sự tiếp tục con đường diễn viên, những việc như vừa kịp thích nghi với một môi trường mới lại phải rời đi chắc sẽ còn xảy ra nhiều lần. Chỉ mong vẫn có thể liên tục gặp lại những người mình muốn gặp lại.

Lạc Tự thu dọn hành lý xong, vừa bước ra khỏi phòng đã thấy một người đàn ông trung niên đội mũ lưỡi trai đứng ở cửa.

"Thầy Lạc, cậu thu dọn xong hết rồi chứ?"

"Anh là…?"

"À à, tôi tên là Tưởng Xuyên! Tiểu Cầm nhờ tôi đến đưa cậu về thành phố B."

Lạc Tự chẳng cần nghĩ cũng biết, đây nào phải Tiểu Cầm nhờ, rõ ràng là do Cố Tiêu Duy sắp xếp.

"Vậy thì cảm ơn tài xế Tưởng nhiều nhé! Làm phiền anh chở tôi một chuyến, đường đi về cũng mất nửa ngày rồi."

"Không có gì đâu, không có gì đâu, công việc của tôi ở đoàn phim vốn là lái xe đưa đón mà."

Tưởng Xuyên nhận lấy hành lý của Lạc Tự, còn nhìn vào trong phòng một chút:

"Thầy Lạc, cậu không còn hành lý nào khác à? Chỉ có cái này thôi sao?"

"Ừm, đúng vậy. Để tôi tự cầm cũng được."

"Không sao không sao! Tôi chở các diễn viên khác, hành lý còn nhiều hơn nữa kìa. Có lúc xe tôi chỉ toàn hành lý, không còn chỗ cho người ngồi luôn."

Lạc Tự cười cười, đi theo Tưởng Xuyên lên xe. Xe là một chiếc Mercedes màu đen, Lạc Tự không nhịn được nói: "Chiếc này nhìn không giống xe của đoàn phim nhỉ."

"À, xe này cũng là Tiểu Cầm sắp xếp đó." Tưởng Xuyên đáp.

Lạc Tự nghĩ nghĩ, chiếc xe này tám phần là của Cố Tiêu Duy.

Cậu thật sự xem Lạc Tự là người nhà rồi, không chỉ tìm người đưa về thành phố B, còn cho dùng xe của mình.

Sau khi lên xe, Lạc Tự trò chuyện với tài xế Tưởng vài câu thì đã buồn ngủ không chịu nổi.

Tài xế Tưởng cũng rất hiểu chuyện: "Thầy Lạc cứ ngủ đi. Tôi lái xe một mình cũng quen rồi, đường tôi cũng rành!"

"Ôi trời, tài xế Tưởng đừng gọi tôi là thầy gì hết. Bây giờ tôi còn chưa dám nhận cái danh xưng này đâu. Trông anh lớn hơn tôi vài tuổi, cứ gọi tôi là Tiểu Lạc đi!"

"Ấy da, sao mà được chứ! Người mà Tiểu Cầm nhờ vả, nhất định là diễn viên quan trọng rồi."

Bị nói như thế, Lạc Tự lại càng thấy ngại.

Anh gọi điện cho chị Thôi báo không cần tới đón nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!