Lạc Tự nhìn về phía Cố Tiêu Duy, ban đầu chống tay lên bàn, cả người mềm nhũn, mất trọng tâm nghiêng hẳn đi, suýt nữa thì ngã, nhưng vừa vặn chống được vào đùi Cố Tiêu Duy.
Đầu anh nặng trĩu, chậm rãi ngẩng lên đối mặt với ánh mắt của Cố Tiêu Duy.
Bị ánh nhìn sâu thẳm của Cố Tiêu Duy dán chặt, những tổn thương và tủi thân mà Lạc Tự từng quên lãng bỗng chốc cuồn cuộn trào dâng trong lòng: "Cái vai trợ lý kiểm sát viên đó… tôi học thoại trơn tru rồi, nhưng cuối cùng lại chẳng có cơ hội được diễn."
Cố Tiêu Duy vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thẳng, thân hình không hề lay động, nhưng mắt đã đỏ hoe.
Cậu đỡ Lạc Tự dậy, rồi hỏi tiếp: "Đàn anh, vậy còn bộ phim truyền hình về phi công, Đại Lộ Hoàng Hôn, đoàn phim mời anh đóng vai một thầy giáo có tư tưởng tiến bộ. Vai diễn này với anh chẳng có gì là khó cả, tại sao lại từ chối?"
Lạc Tự lắc lư, nheo mắt nhìn gương mặt Cố Tiêu Duy, đầu nghiêng nghiêng cố nhớ lại, rồi cười: "Tôi nhớ bộ phim đó! Cậu đóng vai phi công át chủ bài, đẹp trai ngất ngây!"
"Em hỏi anh, vai thầy giáo đó không tốt sao?" Giọng Cố Tiêu Duy dịu đi, cậu không phải muốn trách Lạc Tự liên tục từ bỏ những vai diễn tốt, mà chỉ muốn hiểu lý do.
"Tốt chứ! Nhận được vai đó tôi mừng muốn chết… những đoạn lời thoại thẳng thắn bày tỏ lòng mình của nhân vật, tôi đã mất mấy đêm mới thuộc, tôi thích những lời thoại đó, hùng hồn lại có tình cảm…"
"Có liên quan đến Truyền thông Đế Tuấn và Bạc Văn Viễn không? Họ lại làm gì nữa?" Giọng Cố Tiêu Duy lạnh lẽo, như thể từ kẽ răng bật ra.
Lạc Tự cười bất lực, lưỡi bắt đầu líu lại: "Còn có thể vì cái gì nữa… Lúc đó Truyền thông Đế Tuấn đầu tư vào một webdrama của Bạc Văn Viễn… Diễn viên chính là một người mới của Đế Tuấn mới ra mắt, muốn… muốn… muốn…"
Đầu Lạc Tự choáng váng, lời nói cũng không mạch lạc nữa, nhưng Cố Tiêu Duy vẫn kiên nhẫn chờ anh nói rõ.
"Muốn gì cơ?"
"Muốn tôi đóng vai phụ. Bạc Văn Viễn nói vai phụ này… được trả thù lao gấp mấy lần vai thầy giáo, hơn nữa Đại Lộ Hoàng Hôn là chính kịch, không có ai thích xem… Anh ta còn nói nếu tôi không nhận vai trong webdrama kia… Đế Tuấn sẽ rút vốn… Anh ta tự ý từ chối thay tôi luôn rồi."
Nói xong, Lạc Tự dường như chợt nhận ra điều gì, nghiêng đầu nhìn người đối diện thật kỹ.
"Khoan đã… Tôi nhớ cậu đóng vai nam thứ trong phim Trà Đạo… Vị vương gia đó?"
"Ừ."
"Gai nhọn cậu đóng vai nam chính… Một kiểm sát viên… mưu trí và quyết đoán?"
"Ừ."
"Trời ạ… Đại Lộ Hoàng Hôn là phim truyền hình xuất sắc nhất năm, cậu đóng vai phi công là nam chính xuất sắc nhất năm…"
"Đúng vậy."
"Nếu tôi không bỏ lỡ những vai đó… thì chúng ta đã gặp nhau từ lâu rồi?" Lạc Tự mở to mắt hỏi.
"Đúng vậy." Chỉ hai từ, mà đầy tiếc nuối.
Lạc Tự đột nhiên dùng sức ấn vào đầu, rồi đấm thình thịch vào ngực.
Vô vàn hối hận trào dâng trong lòng, anh cảm thấy những năm qua nếu đầu óc mình không chứa đầy nước thì cũng không thể giải thích được tại sao lại tin tưởng Bạc Văn Viễn đến thế!
Không, không thể trách Bạc Văn Viễn, là do chính anh không đủ kiên định!
"Lạc Tự à Lạc Tự… tôi thật là… những năm tháng sa sút này không thể trách ai được, chỉ có thể trách bản thân thôi! Những vai diễn này tôi thích muốn chết, mà chưa từng đấu tranh vì nó! Dù Bạc Văn Viễn không đồng ý thì sao! Lẽ ra tôi nên… hủy hợp đồng chứ! Lúc đó tôi đã chẳng còn giá trị gì với anh ta nữa, tôi mà rời đi, biết đâu anh ta lại thở phào nhẹ nhõm, còn chẳng đòi phí vi phạm hợp đồng!"
Mắt Lạc Tự đỏ hoe, nóng bừng, nỗi hối hận đầy ắp trong tim, anh chẳng biết phải nói với ai, nhưng trước mặt Cố Tiêu Duy thì không thể giấu được nữa.
"Ừ." Cố Tiêu Duy khẽ đáp.
Nước mắt không chịu nổi sức nặng, ào ạt chảy ra khỏi hốc mắt, bóng dáng Cố Tiêu Duy trước mặt trở nên mơ hồ trong làn nước.
Đầu óc choáng váng, nhưng Lạc Tự lại như được tiêm thuốc k*ch th*ch, phấn khích hẳn lên: "Cho dù Truyền thông Đế Tuấn có muốn nâng đỡ người mới thì sao chứ, trên đời này vẫn còn có đạo diễn như Lâm Việt… chỉ muốn chọn người phù hợp nhất cho vai diễn phù hợp nhất! Chỉ cần tôi không ngừng đấu tranh, không ngừng cố gắng thì nhất định sẽ có được vai diễn của mình! Còn nếu không đấu tranh, thì chỉ có thể bị đẩy vào góc tường, đến cả con mẹ nó đường lui cũng không có!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!