Chương 30: Không say không về

Bạch Dĩnh đến rồi, lần này là muốn đích thân giải quyết cậu.

Nghiêm Dã cảm thấy nếu chết trong tay Bạch Dĩnh cũng không thiệt, dù sao đối phương đã từng cứu cậu không chỉ một lần.

Ai ngờ Bạch Dĩnh cúi người xuống, một phát vác Nghiêm Dã lên vai.

"Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, làm việc phải dứt khoát."

Cái động tác vác người này đầy khí thế, mang theo hào khí mạnh mẽ như có thể dời núi lấp biển.

"Ồ…"

Hiện trường đồng loạt vang lên tiếng hô kinh ngạc.

Ngay cả Cố Tiêu Duy cũng không ngờ Lạc Tự lại khỏe đến vậy.

Nhưng trên mặt Lạc Tự vẫn giữ nụ cười lạnh đặc trưng của Bạch Dĩnh, không thèm liếc nhìn đám người dưới trướng Bạch Trọng Hành lấy một cái, ngược lại còn giẫm lên tay một người trong số đó mà bước thẳng ra ngoài.

Khí tràng của Bạch Dĩnh nhờ cảnh quay này mà được đẩy lên đến đỉnh điểm.

Hiệu quả và độ hoàn thiện của cảnh hành động này vượt xa sự mong đợi của mọi người.

Chỉ đạo sản xuất Trần ở hiện trường lập tức khoe khoang với các đồng nghiệp, họ nói ông thật may mắn khi lại được chỉ đạo cảnh hành động của Cố Tiêu Duy.

Không ngờ chỉ đạo Trần lại quay sang nhắc đến Lạc Tự.

"Các cậu chờ xem! Đợi Phản Kích phát sóng, cảnh hành động của Lạc Tự sẽ làm mấy người lóa mắt!"

"Lạc Tự á? Là cái người được gọi là bản sao của Hà Mộ đó hả? Dáng người cậu ta mà đánh đấm được sao?"

"Bản sao Hà Mộ gì chứ? Dáng người cậu ta ấy hả, đừng nói là đánh đấm, ngay cả Cố Tiêu Duy còn bị cậu ta vác lên vai như bao gạo nữa kìa!"

Lúc này, vai chỉ đạo Trần bị ai đó vỗ nhẹ, ông ấy quay đầu lại thì thấy Lạc Tự đang cười hì hì nhìn mình.

"Ồ, Tiểu Lạc à, có chuyện gì sao?"

"À, chỉ đạo Trần, cái chuyện em vác Cố Tiêu Duy đi ấy, chúng ta đừng nói ra ngoài nha. Lỡ mà cái câu "Cố Tiêu Duy như bao gạo" lên hot search thì ngại chết."

Lạc Tự vừa dứt lời, bỗng có người đột nhiên đi đến sau lưng anh, vác bổng anh lên.

"WTF—— Ai vậy!"

Mặt Lạc Tự đập thẳng vào lưng đối phương, nhìn cái eo thon và đôi chân dài này, ngoài Cố Tiêu Duy thì còn ai vào đây nữa.

Lúc đó đoàn phim đang chuẩn bị bối cảnh, các diễn viên khác vẫn đang luyện thoại, Cố Tiêu Duy không nói lời nào, cứ vác Lạc Tự đứng ở bên cạnh.

"Cố Tiêu Duy, mau thả tôi xuống!"

Cố Tiêu Duy vẫn im lặng.

"Thầy Cố… mọi người đang nhìn đó, mau thả tôi xuống đi mà…" Lạc Tự khẩn cầu.

Cố Tiêu Duy chẳng có chút phản ứng nào, để mặc Lạc Tự vùng vẫy, cậu thì vẫn đứng vững như núi, sức tay và eo mạnh đến mức đáng kinh ngạc.

"Bạn học Cố à, chẳng phải chỉ là một cảnh quay sao? Tôi biết tôi ứng biến vác cậu lên khiến cậu hơi khó chịu! Nhưng đó là cảm xúc dâng trào, làm cho cảnh quay thêm sống động thôi mà?" Lạc Tự vừa nói vừa tìm người ủng hộ.

Anh kéo kéo một nhân viên đạo cụ đi ngang qua: "A Hồng, A Hồng, cậu nói đúng không?"

A Hồng liếc nhìn Lạc Tự, rồi lại nhìn gương mặt lạnh như băng của Cố Tiêu Duy, đáp lấy lệ: "Tôi nói không tính, thầy Cố nói mới tính."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!