Chương 3: Cô bật chế độ làm đẹp cho anh ta đấy à?

[Đây thật sự là Lạc Tự sao… Nhưng chủ thớt à, cô có bật chế độ làm đẹp cho anh ta không đấy?]

[Đúng vậy! Đúng vậy! Cô đã chỉnh sửa ảnh đúng không? Lạc Tự làm gì đẹp trai đến thế!]

[Chậc! Cô phản bội anh trai rồi đúng không, không thì sao lại chỉnh ảnh cho Lạc Tự đẹp đến mức thần tiên như vậy!]

Hoàng Dư nghẹn họng, sợ bị mấy chị em hiểu lầm, vội vàng thanh minh:

[Làm sao tôi có thể chỉnh ảnh cho Lạc Tự được chứ! Các cậu nhìn ánh sáng trong siêu thị đi! Nhìn giá kệ xung quanh cũng không bị méo mó! Nhìn độ phân giải này! Đây là ảnh gốc đấy!]

[???]

[Thế thì buồn cười thật đấy, sao lúc chụp ảnh anh trai cô không thể hiện kỹ thuật tốt như vậy?]

[Cô chụp Lạc Tự như tiên giáng trần, nhận bao nhiêu tiền quảng cáo vậy?]

Hoàng Dư biết rõ độ "chiến" của fan Hà Mộ, nếu cứ tiếp tục bị dẫn dắt thành chỉnh sửa ảnh cho Lạc Tự, thì cô ta sẽ bị khai trừ khỏi fandom mất.

Lúc lượt xem còn chưa nhiều, cô ta vội chuyển hai bài đăng đó thành chỉ mình xem được.

Thở phào một hơi, cô ta nghĩ mãi không hiểu, mình chỉ chụp hai tấm ảnh Lạc Tự chọn sữa chua trước tủ lạnh, sao lại bị nói là phản bội Hà Mộ để chỉnh ảnh cho Lạc Tự?

Cô ta bước lên xe buýt, ngồi bên cạnh là Hà Lang, cô bạn cùng phòng vừa nãy còn che chắn giúp cô ta.

"Wow, Hoàng Dư… trước giờ tớ không để ý, Lạc Tự đẹp trai đến vậy sao?" Hà Lang dùng cùi chỏ huých nhẹ cô ta.

"Hả? Cậu nói gì? Lạc Tự đẹp trai?" Hoàng Dư nhíu mày, liếc nhìn điện thoại của Hà Lang rồi sững người.

Vừa nãy Hoàng Dư còn nghi ngờ liệu có lỡ bật chế độ làm đẹp khi chụp không, nhưng Hà Lang thì không cài app làm đẹp, bức ảnh cô ta chụp là góc nghiêng của Lạc Tự.

Trong ảnh, trán, sống mũi và cằm của chàng trai tạo thành đường nét góc nghiêng vừa mượt mà vừa rõ ràng, đặc biệt là lọn tóc rơi trước tai, càng khiến người ta rung động.

"Đúng mà, không đẹp sao? Nhìn giống tộc tiên trong Chúa tể những chiếc nhẫn ấy chứ? Nhan sắc này rất đỉnh nha."

Hà Lang không giống Hoàng Dư, không cuồng idol, ai đẹp và diễn tốt thì theo dõi, không bao giờ dính vào drama fan.

"Đẹp thì sao. Chẳng phải vẫn luôn lẽo đẽo theo sau Hà Mộ sao? Mọi người gọi Hà Mộ là nam thần quốc dân, Lạc Tự cũng giả bộ làm nam thần trường học. Không so được thì thôi, trước đây còn cố tình cướp quảng cáo của anh trai nhà tớ nữa kìa. Giờ hết hot rồi, giành không được nên phải ăn đồ thừa." Hoàng Dư lặp lại lời trong nhóm fan.

Hà Lang cười gượng, chắc do ảnh trong điện thoại quá hút mắt, nên không nhịn được mà bênh vực Lạc Tự: "Thật ra… tớ thấy Hà Mộ suốt ngày lên hot search với cái danh hiệu nam thần học đường này nọ ấy. Cậu nhìn Lạc Tự xem, trước đây anh ấy đóng phim truyền hình thời đại, vào vai sinh viên đại học xuống nông thôn ấy nhỉ? Quần áo lấm lem… chẳng liên quan gì đến hình tượng nam thần học đường cả. Với lại, danh xưng nam thần, Hà Mộ dùng được thì tại sao Lạc Tự lại không? Trai đẹp thì ai chả là nam thần.

Chẳng lẽ các cậu định ra lệnh cấm các trường đại học không được bầu chọn nam thần à?"

Trong lòng Hoàng Dư như bị chạm nhẹ vào đâu đó, nhưng cô ta lập tức nghiêm mặt:

"Là chị em thì đừng nói xấu idol của tớ."

"Rồi rồi rồi, không nói nữa. Mau về ký túc xá đi, còn đống đồ phải giặt kìa." Hà Lang cười nói.

Hoàng Dư không nhịn được lén mở lại hai tấm ảnh mình chụp. Lạc Tự đúng là càng nhìn càng cuốn. Không chỉ là ảnh gốc đẹp, mà nụ cười tự tin, phóng khoáng kia khiến cô ta bất chợt có linh cảm, chỉ cần một cơn gió đông, anh sẽ có thể vút bay đến chín tầng mây.

Lúc này, Lạc Tự xách một túi nhựa, đi trên đường về nhà.

Gió đêm ở tuổi hai mươi sáu thổi vào lòng người sự thông suốt, cứ cảm giác phía trước vẫn còn biết bao hy vọng.

Những sai lầm từng phạm, khổ sở từng chịu, va vấp từng có, đến hôm nay đều tan biến như khói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!