"Được."
Ngay khi Cố Tiêu Duy vừa dứt lời, tay Lạc Tự bất ngờ vươn tới, ngón cái áp lên môi Cố Tiêu Duy, rồi đột ngột hôn xuống.
Không hề thay đổi góc độ, trực tiếp và mãnh liệt, khiến người ta không thể động đậy.
Khi Cố Tiêu Duy cảm nhận được áp lực từ Lạc Tự, đối phương liền nắm lấy cằm cậu, mạnh mẽ đẩy lên, khiến Cố Tiêu Duy theo bản năng ngửa đầu ra sau, cơ thể mất cân bằng và ngã về phía sau.
Lạc Tự cũng ngã theo, nhưng anh kịp buông Cố Tiêu Duy ra, hai tay chống hai bên người cậu, giữ vững tư thế ngay trước khi cả hai chạm đất.
Cố Tiêu Duy lộ vẻ bối rối, nhưng nhanh chóng tập trung ánh nhìn vào gương mặt Lạc Tự.
"Trước đây cậu bất động như núi, lần này sao lại ngã vậy?"
Lạc Tự cười khẽ, định đứng dậy.
Nhóc con, dù cậu diễn có thật đến đâu, cũng vẫn chưa phải đối thủ của tôi đâu.
Có lẽ vì Lạc Tự trêu chọc quá lộ liễu, Cố Tiêu Duy sốt ruột muốn đứng lên, hai người bất ngờ đụng vào nhau.
Lạc Tự ôm miệng ngồi lùi về phía chiếc giường đối diện: "Này… lỗi của cậu đấy! Cậu đụng vào tôi mà!"
Cố Tiêu Duy thì đứng dậy, từ từ tiến lại gần Lạc Tự, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm anh, như muốn níu chặt lấy tâm trí anh, không cho phép trốn tránh, chỉ được chăm chú nhìn mỗi mình cậu.
Lạc Tự chống khuỷu tay ra sau, dần dần lùi lại, nhưng Cố Tiêu Duy vẫn chậm rãi áp sát.
"Đủ rồi đó, còn diễn nữa à?" Vừa nãy Lạc Tự tự cắn trúng môi, nói chuyện còn hơi líu lưỡi.
Cố Tiêu Duy chỉ im lặng nhìn anh, không nói lời nào.
Lạc Tự biết Cố Tiêu Duy không phải kiểu người chỉ vì va chạm nhỏ mà nổi nóng, hơn nữa vừa rồi hai người còn đang diễn.
Không rõ là do nghiện diễn hay lại khơi dậy máu hiếu thắng.
Có lẽ lúc nãy phần diễn xuất của anh đã k*ch th*ch dây thần kinh nào đó trong Cố Tiêu Duy, giống như một họa sĩ bất chợt bùng nổ cảm hứng, cầm bút là phải vẽ ngay, dù trước mắt chỉ có giấy vệ sinh cũng phải vung mực.
Được thôi, vậy tôi phối hợp diễn với cậu.
Vai Lạc Tự run lên một cái, khuỷu tay mất lực ngã xuống.
Quả nhiên, Cố Tiêu Duy nắm bắt ngay cơ hội, bóng dáng bao phủ lấy Lạc Tự sắp đè xuống thì Lạc Tự bất ngờ giơ tay lên, vòng qua cổ Cố Tiêu Duy, ấn mạnh xuống, nghiêng mặt, ép đối phương sát vào má mình.
"Còn diễn nữa không?" Lạc Tự bật cười hỏi: "Phân cảnh này cậu với nữ chính đã tựa vào tường rồi, đâu còn nhiều chỗ cho cậu thể hiện?"
Nghe vậy, Cố Tiêu Duy trực tiếp buông lỏng toàn bộ cơ thể, đổ ập lên người Lạc Tự. Một lúc lâu sau, bên tai Lạc Tự mới vang lên tiếng thở dài khe khẽ.
"Đàn anh quả nhiên cao thủ." Cố Tiêu Duy nói.
"Tôi? Cao thủ…" Lạc Tự nghĩ thầm, cũng còn tùy đối tượng nữa.
Chỉ vì đối phương là Cố Tiêu Duy, biết cậu có thể theo kịp bất cứ tình huống nào nên anh mới dám tùy tiện như vậy.
Chưa đợi Lạc Tự vỗ vai, Cố Tiêu Duy đã tự mình bò dậy, ngồi bên cạnh anh.
"Nhưng thật ra, vừa nãy cách anh diễn thực sự rất phù hợp với vị trí đứng của Nghiêm Dã và nữ chính, trực tiếp hôn tới, bất ngờ và thẳng thắn, không cho nữ chính hay người xung quanh có thời gian phản ứng. Kiểu tấn công bất ngờ này vốn đã mang chút tinh nghịch, giống như cố ý khiến nữ chính luống cuống, mà lại không tạo cảm giác sến súa. Còn với những người đang giám sát Nghiêm Dã, họ sẽ thấy Nghiêm Dã đang ăn h**p nữ chính, chứ không phải đang tán tỉnh cô ấy."
Nghe Cố Tiêu Duy phân tích một cách nghiêm túc như vậy, Lạc Tự nhịn không được muốn bật cười.
"Cảnh hôn trong phim này chắc chỉ có đoạn đó thôi đúng không?" Lạc Tự hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!