Lần này lời xin lỗi của Hà Mộ phần lớn là do áp lực mà Lê Thiển tạo ra, còn việc Lê Thiển nhằm vào Hà Mộ cũng không hoàn toàn chỉ để bênh vực Lạc Tự, mà nhiều hơn là sự cạnh tranh giữa hai công ty điện ảnh lớn, Lê Thiển đã tạo điều kiện thuận lợi cho Lạc Tự.
Tại sao kiếp trước anh lại không có được nhiều cơ hội như thế?
Ví dụ như sự công nhận của Lâm Việt, Hoa Tinh Vân thức đêm viết thêm kịch bản cho anh, Cố Tiêu Duy luôn bảo vệ anh, và Lê Thiển thì phản công lại Truyền thông Đế Tuấn vì anh.
Đó là vì khi đó anh quá để tâm đến áp lực dư luận mà Hà Mộ mang lại. Khi dư luận và antifan nói anh nhặt lại đồ thừa của Hà Mộ, anh lập tức từ chối tất cả các tài nguyên từng dính líu đến cậu ta, nghĩ rằng như vậy Hà Mộ sẽ không còn đấu đá anh nữa. Ai ngờ không chỉ mất đi cơ hội thể hiện bản thân và được giới trong ngành công nhận, mà còn bị Truyền thông Đế Tuấn đàn áp thảm hại hơn.
Vật tụ theo loài, người phân theo nhóm.
Nếu Lạc Tự muốn thắng, phải có đồng đội của riêng mình hoặc được những nhân vật có uy tín trong ngành công nhận.
Lâm Việt, Hoa Tinh Vân là những người có tiếng nói trong giới, Cố Tiêu Duy cũng là đồng đội mạnh mẽ. Quan trọng nhất, họ đều có chung lý tưởng với Lạc Tự đó là muốn tạo ra những tác phẩm tốt.
Lạc Tự thở dài thật sâu. Nếu năm xưa anh nhìn thấu được điều đó, hoặc khả năng chịu đựng va đập mạnh mẽ hơn một chút, thì có lẽ đã không lãng phí mười năm.
Không… không thể nói là lãng phí, mà là rèn luyện.
Không có mười năm ấy, sẽ không có Lạc Tự của hiện tại. Tái Ông mất ngựa, ai biết là phúc hay họa?
*Thành ngữ "Tái Ông mất ngựa" có xuất xứ từ Trung Quốc. Tái là "cửa ải", Ông là "ông lão, ông già", Tái Ông là "ông già sống gần biên ải". Thành ngữ này dùng để chỉ cho sự việc tuy tạm thời bị tổn thất, nhưng sau đó lại được điều tốt. Hay nói khác hơn là nhân họa được phước vậy.
Lạc Tự xem xong bản thông báo xin lỗi của Hà Mộ, đặt điện thoại sang một bên, rồi nói với Cố Tiêu Duy: "Để Tiểu Cầm ở lại ăn cùng luôn đi? Nhìn dáng vẻ của cô ấy kìa, rõ ràng là chờ lát nữa tôi gắp đùi gà cho cô ấy."
"Được." Cố Tiêu Duy gật đầu.
Tiểu Cầm lại chạy đến bên cạnh Lạc Tự, nói: "Anh Lạc! Anh xem thêm cái thông báo xin lỗi đó đi mà! Hà Mộ kiêu ngạo biết bao, Truyền thông Đế Tuấn bá đạo biết bao, mà giờ phải xin lỗi anh đấy! Đây đúng là cột mốc trong giới mà! Anh không chụp màn hình lưu lại à?"
Cố Tiêu Duy vừa mở đôi đũa ra vừa cúi đầu nói: "Trong giới này yêu ghét đổi thay quá nhanh, chớp mắt lại chẳng biết ai là người hot nhất."
Lạc Tự mở lá sen ra, đeo găng tay vào, hào sảng xé đùi gà ra rồi đặt vào bát Tiểu Cầm:
"Thích ai kệ họ. Dù sao chúng ta đâu cần sự tung hô."
Tiểu Cầm nhìn đùi gà trong bát, rồi nhìn hai người đàn anh của mình, nhỏ giọng nói: "Hai người đúng là tam quan trùng khớp, trời sinh một cặp."
May mà lúc đó Lạc Tự chưa ăn gì, nếu không chắc bị sặc mất.
Những ngày quay phim sau đó đơn giản hơn nhiều. Nội dung đại khái là A Lam bị ném xuống sông nhưng không chết. Nhờ Nghiêm Dã thông báo trước, cảnh sát đã chuẩn bị từ sớm, nhân lúc Bạch Dĩnh rời đi thì lặn xuống cứu A Lam lên, từ đó moi được nhiều thông tin. Các đường dây giao dịch ngầm của nhà họ Bạch cũng bị cảnh sát triệt phá.
Sau đó, khi Nghiêm Dã dùng vỏ hộp thuốc lá để cung cấp manh mối cho cảnh sát thì bị chú Hà, đàn em thân cận của Bạch Trọng Hành phát hiện. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Bạch Dĩnh đã ra tay giải quyết chú Hà, đồng thời nói một câu ẩn ý rằng anh biết Nghiêm Dã chính là nội gián, nhưng lại không vạch trần.
Trước máy quay, Lạc Tự trong vai Bạch Dĩnh, má còn vương một vệt máu của chú Hà, như bông tuyết trắng tinh nứt vỡ trong băng giá.
Bạch Dĩnh thản nhiên liếc nhìn chú Hà, nhưng khi ngẩng đầu đối diện với Nghiêm Dã, trong mắt lại có ý cười, như một người lớn đang dọn đống hỗn độn cho đứa trẻ: "Lần sau làm chuyện xấu thì dứt khoát một chút."
Nói xong anh quay người rời đi, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.
Còn Nghiêm Dã thì đứng yên phía sau, bàn tay khẽ nhấc lên như muốn lau vết máu trên mặt Bạch Dĩnh, nhưng cuối cùng lại không thể chạm vào.
Cảnh này không chỉ khiến Lâm Việt gật đầu hài lòng, mà cả Tạ Thường cũng ghé sát màn hình tấm tắc khen: "Bạch Dĩnh đúng là người đàn ông tốt mà, dùng cả giang sơn và tương lai của mình để cưng chiều Nghiêm Dã luôn."
Lâm Việt suýt chút nữa bị trà hoa cúc kỷ tử làm sặc.
"Tiểu Tạ à, không phải cô đang quay phim ở tổ B sao? Sao lại chạy qua tổ A thế?" Lâm Việt cười hỏi.
"Bên đó đang đổi cảnh, nên em tranh thủ qua đây xem hai người diễn giỏi nhất tổ A so tài ấy mà." Tạ Thường cười đáp.
"Thế cô đã học được gì chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!