Khi Cố Tiêu Duy bước ra khỏi phòng tắm, Tiểu Cầm đang ngồi trên ghế sofa ngáp ngắn ngáp dài, gần như sắp ngủ gật, còn Lạc Tự thì đang cuộn dây máy sấy tóc lại.
Lạc Tự vừa ngẩng đầu lên đã thấy Cố Tiêu Duy mặc bộ đồ ngủ rộng rãi, giữa đôi mày còn vương hơi nước, tựa như ngọn núi xa sau cơn mưa. Tóc ướt lòa xòa trước trán, thường ngày cậu luôn giữ vẻ điềm tĩnh, nay lại không giấu nổi chút gì đó đầy cuốn hút và hoang dại ngấm ngầm toát ra.
Lạc Tự hơi khựng lại, vội cúi đầu, ngại ngùng không dám nhìn thêm.
"Đã sấy khô tóc chưa? Không thì dễ bị nhức đầu đấy." Ngón tay Cố Tiêu Duy vươn tới, dừng lại bên má Lạc Tự, thấy anh không tránh né mới nhẹ nhàng vuốt lấy một lọn tóc bên tai.
"Khô rồi."
Dù Cố Tiêu Duy rất cẩn thận không chạm vào da anh, nhưng Lạc Tự vẫn có cảm giác như tai mình bị bỏng nhẹ.
Anh vẫn giữ vẻ bình thản, ngồi xuống, mở lớp giấy bạc giữ nhiệt gói cháo ra: "Cậu tắm lâu thật đấy, tôi còn tưởng cậu làm rơi quần áo xuống nước cơ."
"Cảm giác nước nóng xả xuống người rất dễ chịu, nhất thời không muốn nhúc nhích." Cố Tiêu Duy đáp.
Lạc Tự gật đầu, anh hiểu cái cảm giác chỉ muốn lười biếng sau khi nước nóng làm dịu cơ thể.
Tiểu Cầm dụi mắt, tỉnh táo lại, xách hai túi quần áo chuẩn bị ra ngoài: "Anh Cố, anh Lạc, tôi về trước đây nhé!"
Cố Tiêu Duy ngẩng đầu nói: "Quần áo không cần vội, cô ngủ dậy rồi hãy đem đi giặt. Hôm nay tôi với Lạc Tự không có cảnh quay, cô cũng nghỉ ngơi đi."
"Vâng ạ! Tuyệt quá! Cảm ơn anh Cố!" Tiểu Cầm đúng là một cô trợ lý tràn đầy năng lượng.
Lạc Tự mở nắp hộp cháo, mùi thơm ngào ngạt xộc vào mũi: "Là cháo nấm thịt gà à? Thơm thật."
Cố Tiêu Duy cầm bát lên: "Ăn nhiều một chút, ăn xong dễ ngủ hơn."
"Là Tiểu Cầm gọi món này à? Dưa chuột đập cũng rất vừa miệng, còn củ cải khô này hình như đã được xào qua, ăn rất đưa cơm."
"Anh thích là được." Cố Tiêu Duy nhẹ nhàng nói.
Lạc Tự ăn rất ngon miệng, ăn liền ba bát.
Cố Tiêu Duy rất thành thạo dọn dẹp bàn ăn, khiến Lạc Tự không nhịn được khen: "Tiểu Cầm nói cậu sống rất tự lập, xem ra là thật đấy."
"Còn anh thì sao? Sau này nổi tiếng rồi có định thuê vài trợ lý không?"
"Nổi tiếng á? Nghe như mấy câu hỏi ngày nhỏ cô giáo hay hỏi, lớn lên em muốn làm gì, rồi giơ tay nói em muốn làm nhà khoa học vậy. Trước đây tôi cũng từng mơ được làm ngôi sao có hàng triệu fan hâm mộ, hưởng thụ cảm giác được tung hô… nhưng giờ tôi chỉ muốn có vai diễn hay, kịch bản tốt thôi. Còn trợ lý thì thôi, tôi không quen cái cảnh có người tranh nhau rót nước cho mình, như thể mình bị bệnh gì không thể cử động vậy."
"Ừ, tôi cũng vậy."
Cố Tiêu Duy mở cửa sổ, để mùi thức ăn bay bớt ra ngoài.
Lạc Tự đi đến bên giường, hơi ngại ngùng hỏi: "Ờ… cậu quen ngủ bên trái hay bên phải vậy?"
"Sao cũng được, đàn anh chọn trước đi."
Cố Tiêu Duy đã nói vậy, Lạc Tự cũng không khách sáo, chọn nằm phía sát tường.
Một lát sau, Cố Tiêu Duy đi tới, kéo chăn nằm vào trong.
Cảm nhận được giường hơi rung, dù lúc đầu rất bình thản, Lạc Tự lại bắt đầu thấy hơi hồi hộp.
Nhưng rồi lại nghĩ, hồi hộp gì chứ, chẳng phải trước đây cũng từng ngủ chung phòng với Cố Tiêu Duy rồi sao?
Ban đầu chăn còn hơi lạnh, nhưng Cố Tiêu Duy vừa vào nằm một lúc thì ấm lên ngay.
Cậu nằm rất nghiêm chỉnh, tay đặt trước ngực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!