Lạc Tự từng nghĩ mình giống như một tòa thành cũ kỹ nhưng vẫn cố gắng kiên cố, thế mà chỉ một ánh mắt của Cố Tiêu Duy đã mang đến cho anh gió xuân mưa dịu, những hạt cỏ trong khe nứt cằn cỗi cũng bỗng nhiên dốc hết sức mình để nảy mầm. Cứ như thể chỉ cần được người ấy nhìn như vậy mãi, tòa thành cũ kỹ này sẽ không bao giờ sụp đổ.
"Ánh mắt hiện giờ của anh rất tốt, có nghi ngờ, có dò xét, có kỳ vọng, rõ ràng là có tất cả, nhưng lại cẩn thận kìm nén như sợ bị tôi phát hiện." Cố Tiêu Duy nói.
Ngón tay Lạc Tự từ từ siết chặt lại, muốn giữ lấy cảm xúc hiện tại. Anh cụp mắt xuống chỉnh lại ống tay áo, chậm rãi đứng dậy, hơi hất cằm về phía Cố Tiêu Duy vẫn ngồi tại chỗ: "Đi thôi, A Dã."
Khóe môi Cố Tiêu Duy cong lên, theo sau Lạc Tự: "Được thôi, sếp."
Đạo diễn Lâm đang nhàn nhã nhấp ngụm trà kỷ tử thì hơi ngạc nhiên: "Nhanh vậy? Hai người bàn xong rồi à?"
"Xong rồi." Cố Tiêu Duy đáp.
Cả hai lại bước vào trong xe đạo cụ.
Tiếng ván gỗ bắt đầu vang lên, máy quay tiến vào cận cảnh. Lạc Tự trong vai Bạch Dĩnh nghiêng mặt liếc nhìn Nghiêm Dã.
Biểu cảm điềm tĩnh nhưng ẩn chứa nhiều điều.
Như thể đang nói: "Tao biết mày còn nguy hiểm hơn cả A Lam, để xem liệu mày có thể chọc thủng bầu trời này không."
Lại như thể nói: "Nếu mày cũng muốn lợi dụng tao, thì tốt nhất cả đời này đừng để tao phát hiện ra."
Tổ trưởng quay phim nhìn nghiêng gương mặt của Lạc Tự, trong lòng khẽ chững lại.
Ông ấy từng thấy rất nhiều diễn viên, quay biết bao nhiêu cảnh đặc tả ánh mắt, nhưng chỉ lần này, ông ấy mới có cảm giác người trong khung hình như đang nhìn thấu tâm can mình.
Cho dù nhân vật phản diện này có tàn nhẫn cỡ nào, thì khoảnh khắc ấy cũng khiến người ta muốn kéo ông lên trước khi rơi xuống vực sâu.
"Tốt." Đạo diễn Lâm trước màn hình gật đầu, cảnh này đạt yêu cầu.
"Anh Lạc vẫn diễn tốt như mọi khi." Không biết từ lúc nào, nữ chính Tạ Thường đã đến trước màn hình, chống cằm ngồi lên chiếc ghế đẩu nhỏ, có vẻ đã xem khá lâu: "Phim này còn chưa chiếu mà em đã muốn làm trưởng fanclub của anh ấy rồi."
Đạo diễn Lâm khẽ hắng giọng: "Thế còn Tiểu Cố không có sức hấp dẫn à?"
"Có chứ, vừa xấu xa vừa hoang dã lại đáng tin. Lẽ ra mấy điểm đó đều là của em, nhưng mỗi lần Nghiêm Dã với Bạch Dĩnh đứng cạnh nhau, lại thấy hai người họ… tách ra thì mỗi người đều là vua, mà hợp lại thì đánh đông dẹp bắc, nữ chính như em bỗng thấy mình thật dư thừa." Tạ Thường nửa đùa nửa thật than thở.
Mọi người xung quanh bật cười.
"Hơn nữa, mỗi lần anh Cố gọi "Sếp" là tim em lại tan chảy." Tạ Thường nũng nịu nói với đạo diễn Lâm: "Đạo diễn Lâm, khi nào thì em mới được làm sếp của anh Cố đây?"
"Nhanh thôi nhanh thôi, đợi Bạch Dĩnh đóng máy, cô sẽ là sếp rồi."
Có lẽ vì cảnh quay tốt hơn dự kiến nên tâm trạng của đạo diễn Lâm cũng rất vui vẻ, cười đùa lại với Tạ Thường.
"Chậc chậc chậc, vậy thì đúng là sếp thì như nước chảy, còn anh Cố vững như bàn thạch rồi." Tạ Thường cười nói.
Nhiệt độ hôm nay cao hơn dự báo thời tiết, nhưng tuần sau sẽ lạnh đi.
Đạo diễn Lâm bàn bạc với tổ làm phim, quyết định quay trước một cảnh đêm cần ngâm nước vốn dự kiến cho tuần tới.
Nhân viên đến hỏi Lạc Tự xác nhận: "Tiểu Lạc, cậu biết bơi chứ? Mực nước sẽ ngang ngực mọi người thôi, có thể sẽ cao hơn đầu nếu cần quay cảnh đặc biệt."
Lạc Tự gật đầu, giơ tay ra hiệu "OK": "Biết bơi, biết nín thở nữa, yên tâm đi."
"Chúng tôi cần khoảng một hai tiếng để chuẩn bị, cậu xem có cần khởi động trước không."
"Được, cảm ơn đã nhắc nhở."
Đây là một cảnh quay đêm. Lạc Tự mở lại kịch bản để ôn kỹ: Cảnh này là Bạch Dĩnh bị cha ruột Bạch Trọng Hành lợi dụng làm mồi nhử. Sau khi Bạch Trọng Hành tiêu diệt xong kẻ phản bội, ông ta hoàn toàn bỏ mặc con trai trước sự trả thù của phe đối địch. Bạch Dĩnh bị ném xuống cống ngầm. Trời mưa lớn suốt đêm, nước ngày càng dâng cao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!