Vừa nói, Cố Tiêu Duy vừa thay bộ đồ ngủ ra, mặc lại quần áo của mình.
"Đồ ngủ của anh, tôi giặt xong rồi trả lại sau nhé?"
"Tối qua cậu cũng tắm xong rồi mới đến mà nhỉ? Tôi không ngại đâu."
Lạc Tự đưa tay ra muốn nhận lại bộ đồ ngủ, nhưng Cố Tiêu Duy lại không đưa cho anh, mà mang đi luôn.
"Gặp lại ở phim trường." Cố Tiêu Duy nói.
Lạc Tự rút tay về, trong lòng nghĩ Cố Tiêu Duy vẫn giống như kiếp trước, rồi đáp: "Ừ, gặp ở phim trường."
Anh vẫn nhớ đêm hôm đó ở kiếp trước, tuyết rơi dày đặc. Họ diễn tập vở kịch đến tận đêm khuya, vừa bước ra ngoài thì gió lạnh thổi táp vào mặt.
Cố Tiêu Duy đứng bên đường đợi trợ lý đến đón, dù những bông tuyết đã đóng thành tinh thể trên cổ áo, cậu vẫn đứng thẳng, không hề co vai rụt cổ. Điều đó khiến Lạc Tự nhớ đến mấy năm qua, Cố Tiêu Duy từng bị chỉ trích, nhưng chưa bao giờ cúi đầu.
Cậu từng bị đồn có quan hệ mờ ám với cựu chủ tịch của Tinh Hán Ảnh Nghiệp, dùng mối quan hệ không chính đáng để thăng tiến, bị dư luận đè ép không thương tiếc. Nhưng rồi vị chủ tịch kia vì hợp đồng sai phạm mà bị điều tra, nhiều nghệ sĩ và quản lý cấp cao bị liên lụy, còn Cố Tiêu Duy sau đó lại được truyền thông nhà nước ca ngợi là hình mẫu trung thực trong việc nộp thuế.
Năm Lạc Tự rút khỏi làng giải trí, Cố Tiêu Duy cũng vì quá nhập tâm vào một vai diễn mà tạm dừng sự nghiệp. Có tin đồn nói cậu mắc bệnh tâm lý, rằng ngôi sao sáng ấy đã vụt tắt. Trạng thái tinh thần của cậu nhiều lần lên top tìm kiếm, khi mọi người còn tiếc nuối và nhớ đến những vai diễn kinh điển của cậu, thì cậu đã trở lại, và ngay năm sau đó giành luôn giải Nam chính xuất sắc tại một liên hoan phim lớn.
Trùng hợp là, năm Cố Tiêu Duy trở lại đóng phim, cũng là năm Lạc Tự tìm được vị trí của mình trên sân khấu kịch nói sau thời gian tạm rời giới giải trí.
Đêm hôm đó, khi rời nhà hát, Lạc Tự lái chiếc Polo nhỏ của mình đi ngang qua Cố Tiêu Duy, rồi đưa chiếc khăn choàng của mình cho cậu.
Anh không nhớ rõ lúc đó mình đã nói gì, chỉ nhớ Cố Tiêu Duy nói: "Cảm ơn, đợi tôi giặt xong rồi trả lại anh."
Sau đó, cả hai không ai nhắc lại chiếc khăn choàng ấy nữa.
Cố Tiêu Duy ở kiếp này vẫn giữ thói quen đó: mượn đồ của người khác thì nhất định phải giặt sạch mới trả, như thể sợ để lại chút dấu vết nào, để người ta cảm thấy khó chịu.
Trong lúc ăn sáng, Phương Tần phấn khởi chạy đến bên cạnh Lạc Tự: "Thế nào? Cảm giác diễn chung với Cố Tiêu Duy ra sao?"
Lạc Tự cười rồi hỏi ngược lại: "Thế nào? Ngủ trên giường của Cố Tiêu Duy cảm giác ra sao?"
Phương Tần lấy vai huých vào anh một cái: "Anh Lạc, em thấy câu này hơi… không đứng đắn."
"Ồ, cậu nghe ra à? Đúng là tôi không đứng đắn thật."
Phương Tần lại hạ giọng nói: "Thật ra… em nằm trên cái giường đó chẳng ngủ được tí nào. Cảm giác như trong phòng vẫn còn cái khí chất cấm dục của Cố Tiêu Duy, em sợ mình ngủ rồi lại ngáy, làm mất cái đẳng cấp của căn phòng."
Lạc Tự bật cười: "Yên tâm đi, tôi chắc chắn cậu ngủ không ngáy đâu."
Tiếng ván gỗ vang lên, cảnh quay đầu tiên của hôm nay bắt đầu.
Ban đầu đạo diễn Lâm Việt nghĩ rằng cảnh Nghiêm Dã đến tiệm hoa cảnh cáo Bạch Dĩnh sẽ không dễ qua, vì chỉ cần một bên khí thế yếu là sẽ bị đối phương áp đảo, cảm giác va chạm sẽ mất đi.
Nhưng không ngờ hai người chỉ quay một lần là qua.
Đặc biệt là cảnh con dao nhỏ của Bạch Dĩnh đặt ngay bên cổ Nghiêm Dã, còn Nghiêm Dã thì suýt nữa có thể bịt miệng Bạch Dĩnh, giống như một chiến trường không khói lửa.
Hai người giằng co, cuối cùng đạt được một sự cân bằng tinh tế.
Tất cả động tác đều mượt mà, đến mức không cần chỉ đạo võ thuật ra tay.
"Không ngờ họ lại ăn ý như vậy." Lâm Việt nhìn màn hình nói.
"Đương nhiên rồi, nghe nói tối qua Cố Tiêu Duy còn chủ động đến tìm Lạc Tự để diễn tập." Một nhân viên trường quay đang ghé đầu xem nói chen vào.
Nhưng sự ăn ý ấy chẳng mấy chốc đã bị vả mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!