"Á?" Lạc Tự giật mình, vội vàng lật kịch bản lại, nhưng phát hiện ra mình đâu có cầm ngược kịch bản.
"À, hóa ra vừa nãy đàn anh không phải đang xem kịch bản, mà đang nghĩ chuyện khác rồi."
Lạc Tự cứ tưởng Cố Tiêu Duy vì mình lơ đễnh mà nổi giận, nhưng ngẩng đầu lên thì phát hiện ánh mắt của đối phương lại mang theo ý cười.
Ngoài những lúc nhập vai, Cố Tiêu Duy rất ít khi cười, hay đúng hơn là cậu luôn kìm nén cảm xúc rất kỹ, chỉ khi diễn mới bắt đầu bộc lộ.
Nhưng lúc này lại khác, Lạc Tự nhận ra tâm trạng cậu rất tốt. Trong mắt cậu như có hoàng hôn và ánh sao đan xen, mặt hồ yên bình gợn sóng, như đang thử chạm vào lớp sương mỏng phủ lên đó.
"Trêu tôi vui lắm hả?" Lạc Tự bật cười hỏi.
Cố Tiêu Duy không trả lời, mà hỏi ngược lại: "Vừa nãy anh đang nghĩ gì thế?"
Thấy cậu lại thu mọi cảm xúc về, Lạc Tự bỗng nảy ra chút nghịch ngợm.
"Nghĩ về cậu."
Giọng anh không lớn nhưng rõ ràng, không trêu chọc nhưng lại khiến không khí trở nên nóng lên một chút.
Cố Tiêu Duy vẫn giữ nguyên biểu cảm, điều đó khiến Lạc Tự hơi thất vọng.
Khi anh cúi đầu xuống thực sự xem kịch bản, người đối diện lại nuốt khan một cái, chậm rãi và có lực.
"Nghĩ về tôi điều gì?" Cố Tiêu Duy hỏi.
Lạc Tự liếc nhìn đồng hồ, sắp 11 giờ rồi, sáng mai 5 giờ phải dậy chuẩn bị quay phim.
"Nghĩ xem mười năm nữa diễn xuất của cậu sẽ tiến bộ đến đâu." Lạc Tự nói.
"Đàn anh nghĩ tôi sẽ tiến bộ đến mức nào?"
Lạc Tự đặt kịch bản lên đầu gối, hai tay chống ra sau, ngửa đầu nhớ lại những lần đối diễn trước ống kính ở kiếp trước cùng Cố Tiêu Duy.
"Tất cả các vai diễn trước mặt cậu đều là những tòa thành không đánh mà tự vỡ. Cậu là thi sĩ cầm đèn đọc sách, chèo thuyền giữa mây trời; là danh tướng máu nhuộm chiến trường; cũng có thể là hiệp khách đội nón lá, nhẹ nhàng vứt bỏ quá khứ sau lưng. Cậu có thể là bất cứ ai. Nơi cậu đạt đến, người khác khó mà với tới." Lạc Tự trả lời.
Cố Tiêu Duy cụp mắt xuống, có lẽ ánh đèn trong phòng không đủ sáng nên Lạc Tự không nhìn rõ được ánh mắt cậu.
Chỉ cảm thấy đó là thứ mực sâu thẳm loang dần trên giấy, như đang bắt lấy điều gì đó.
"Đàn anh, nơi tôi đạt đến có thể người khác không tới được, nhưng anh thì phải có mặt ở đó."
"Hả?" Lạc Tự ngẩng đầu lên, phát hiện không biết từ lúc nào Cố Tiêu Duy đã đứng dậy, bước đến trước mặt anh.
Hai tay cậu đút túi, rũ mắt nhìn Lạc Tự. Rõ ràng là tư thế cúi xuống nhìn người, nhưng lại toát lên vẻ nghiêm túc và trịnh trọng.
"Nếu không thì chỉ mình tôi, sẽ rất cô đơn."
Lạc Tự ngửa đầu cười: "Rất hân hạnh được đồng hành."
"Trễ rồi, chắc Phương Tần đã ngủ trong phòng tôi rồi." Cố Tiêu Duy nói.
"Haha, cậu ta chắc giờ còn chưa ngủ nổi ấy chứ. Cảm thấy mọi chuyện như đang mơ ấy, cả đời này lại có thể ngủ ở phòng của Cố Tiêu Duy."
"Vậy tối nay tôi nghỉ lại đây nhé." Cố Tiêu Duy nói.
"Ờ, được chứ." Lạc Tự gật đầu.
Anh vốn tưởng Cố Tiêu Duy sẽ gọi điện xác nhận xem Phương Tần đã ngủ chưa, không ngờ cậu lại thoải mái nhường phòng như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!