Chương 22: Tôi muốn leo lên vị trí cao hơn

Hai chữ "đàn anh" vang lên khiến Lạc Tự lập tức đoán được người kia là ai.

Người sẽ gọi anh như thế, chỉ có một người duy nhất.

Giọng nói của người đó trầm hơn ngày thường, xuyên qua khoảng cách, không thể chạm vào cũng không thể nắm bắt, như một lớp sương mỏng phủ trên mặt sông yên tĩnh.

Nhưng ngữ điệu lại nhẹ nhàng đến mức khó tin.

"Vẫn chưa, đang đọc kịch bản." Lạc Tự cố gắng khiến giọng mình nghe bình tĩnh và tự nhiên.

"Muốn diễn thử chung một chút không? Kịch bản mới tình tiết và lời thoại giữa tôi và anh khác biệt khá nhiều so với trước đây."

Lạc Tự lập tức hiểu ý Cố Tiêu Duy.

Ngày mai sẽ quay theo kịch bản đã chỉnh sửa, nhưng cả hai vẫn đang giữ cách hiểu và cách diễn như kịch bản cũ.

Cách nhập vai tốt nhất là hai người cùng nhau đối diễn với nhau trước.

"Được thôi. Gặp ở đâu?" Lạc Tự vừa đứng dậy vừa lấy áo khoác.

Chắc là sang chỗ Cố Tiêu Duy để diễn thử.

"Phòng của anh được không?" Cố Tiêu Duy hỏi.

Lạc Tự sững người: "Tôi… phòng tôi á?"

Nam chính như Cố Tiêu Duy lại đến phòng của một diễn viên tuyến mười tám như anh để diễn thử?

Nhưng giây tiếp theo, Lạc Tự đã hiểu lý do. Nếu anh nửa đêm đến phòng Cố Tiêu Duy, bị ai đó có ý đồ chụp lại, rồi tung lên mạng thì lại thành "Lạc Tự muốn bám chân Cố Tiêu Duy", "quấy rầy Cố Tiêu Duy giữa đêm" các kiểu.

"Được thôi, nếu cậu không ngại tôi có bạn cùng phòng."

"Không ngại."

"Vậy tôi gửi số phòng cho cậu."

"Tôi đang đứng trước cửa phòng anh rồi."

Lạc Tự đầu tiên là bất ngờ, sau đó bật cười bất lực.

Kiếp trước lần đầu tiên anh và Cố Tiêu Duy hợp tác không phải phim truyền hình hay điện ảnh, mà là kịch sân khấu.

Khi đó, Lạc Tự đã là diễn viên kịch nổi tiếng, còn Cố Tiêu Duy mới quay lại sân khấu sau thời gian dài rời xa trường học.

Cố Tiêu Duy là người say mê diễn xuất, có thể tập luyện cả đêm trên sân khấu, đến mức Lạc Tự diễn cùng cũng không chịu nổi.

Nhưng Cố Tiêu Duy cứ luôn miệng: "Đàn anh, anh diễn lại đoạn này với tôi nhé.", "Đàn anh, tôi cảm thấy câu thoại này chưa ổn lắm"… khiến Lạc Tự không thể từ chối, cứ phải diễn lại cho đến khi cậu hài lòng mới thôi.

Xem ra tối nay, bệnh nghiện diễn của Cố Tiêu Duy lại tái phát rồi. Anh hối hận vì không mua chút cà phê.

"Đã hơn mười giờ rồi, ai đến vậy?" Phương Tần tò mò hỏi.

"Cố Tiêu Duy." Lạc Tự nói xong, xỏ dép đi mở cửa.

Chỉ thấy Cố Tiêu Duy mặc áo khoác dài màu sẫm, một tay cầm kịch bản, tay kia cầm điện thoại.

Phương Tần nghe thấy cái tên đó, nằm bò bên giường liếc sang, vừa thấy Cố Tiêu Duy bước vào thì suýt ngã khỏi giường.

"Cố… Cố Tiêu Duy… chuyện này là sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!