Chương 21: Đàn anh, anh ngủ chưa?

Lạc Tự cứ thế bị anh ta kéo tới, đứng trước bàn nhỏ nơi Lâm Việt đang ngồi.

"Đạo diễn ơi! Em tìm được Lạc Tự cho anh rồi!" Tiểu Đinh nói.

Tổ trưởng quay phim đang ăn cùng bàn lập tức đậy hộp cơm lại rồi đứng dậy: "Tiểu Lạc à, em ngồi đây đi. Anh đi kiểm tra máy quay một chút."

Lạc Tự hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, đờ đẫn ngồi xuống.

Đối diện anh là Lâm Việt với vẻ mặt dịu dàng nhưng rất nghiêm túc, bên trái là Hoa Tinh Vân, bên phải là Cố Tiêu Duy đang thong thả ăn cơm hộp.

"Đạo diễn Lâm, có chuyện gì sao ạ?" Lạc Tự hỏi.

"Nghe nói cậu rất gấp rút muốn kết thúc cảnh quay ngày mai để đi thử vai một phim cổ trang… vai thái giám phải không?" Lâm Việt hỏi.

"Cũng không phải là gấp quá đâu ạ. Em chỉ định đi thử vai thôi, có được chọn hay không còn chưa biết mà." Lạc Tự liếc nhìn Cố Tiêu Duy, nghĩ thầm chẳng lẽ tên này mách lẻo?

Nhưng ngày mai sau khi quay xong thì anh muốn làm gì là quyền của anh, cho dù có đi đóng Dương Quý phi cũng chẳng ai cản được.

"Cậu đừng căng thẳng, chúng ta chỉ là trao đổi một chút thôi." Lâm Việt vỗ nhẹ vào mu bàn tay Lạc Tự, rồi lại vỗ vỗ vào mình: "Cậu thấy vai thái giám đó có điểm gì đặc biệt?"

Lạc Tự nghĩ thầm, chẳng lẽ Lâm Việt muốn cùng cậu thảo luận về vai diễn?

Cũng hợp lý thôi, vì kiếp trước anh thường xuyên thức đêm trò chuyện với Lâm Việt, bàn về cốt truyện, nhân vật, tâm lý khán giả.

"À, bởi vì ấn tượng của đa số mọi người về thái giám là do khiếm khuyết về cơ thể nên tâm lý cũng vặn vẹo, núp sau quyền lực hoàng gia thao túng triều chính, dựa vào lời nịnh hót để mê hoặc thánh thượng,…"

"Ừ ừ." Lâm Việt gật đầu.

"Nhưng trong kịch bản này, thái giám đó là người lớn lên cùng với tiểu hoàng đế, cũng lớn lên trong cung từ nhỏ. Chuyện hậu cung, hắn rành rọt như lòng bàn tay. Nhưng những khổ đau ngoài dân gian, hắn cũng hiểu ít nhiều. Dù vậy, hắn vẫn giữ được lòng trung thành và lương thiện. Khi cung đình thất thủ, hắn dẫn tiểu hoàng đế trốn đi bằng mật đạo, số châu báu trong xe ngựa là toàn bộ tích cóp cả đời của hắn, nghĩ rằng dù không còn ngai vàng, thì chỉ cần hầu hạ tiểu hoàng đế làm một địa chủ sống hết quãng đời còn lại cũng được. Nhưng vừa ra khỏi thành đã bị dân nổi dậy bắt được, xe ngựa và châu báu bị cướp sạch. Dân chúng tưởng họ là quan lại chạy trốn, liền đánh đập tàn nhẫn. Thái giám ôm tiểu hoàng đế, che chắn cho cậu tất cả cơn giận dữ và nắm đấm của dân chúng, đợi đến khi tiểu hoàng đế kéo hắn vào một căn nhà tranh đổ nát sập một nửa, mới phát hiện hắn đã chết. Trước khi chết, vẫn còn nắm chặt miếng ngọc cuối cùng trong tay, bảo tiểu hoàng đế đem đi bán để sống tạm."

Đạo diễn Lâm nghe xong gật đầu: "Cậu thấy vai diễn này có tầng lớp và chiều sâu. Có sự nịnh bợ quyền thế, cũng có lòng trung thành son sắt. Có sự biến dạng, nhưng cũng có tính người, khiến người ta cảm thán."

"Vâng ạ." Lạc Tự để ý nét mặt của những người còn lại.

Biên kịch Hoa có vẻ muốn nói gì đó nhưng còn do dự, Cố Tiêu Duy thì đang cầm bát nhựa dùng một lần ăn canh.

Hơi nước ấm bốc lên phủ lên hàng mi cậu, khiến ánh nhìn trở nên dịu dàng hơn nhiều.

"Lúc đầu tôi còn tưởng cậu nhận vai đó là để chạy theo thị hiếu thẩm mỹ đang thịnh hành, nhưng nghe cậu có suy nghĩ riêng về nhân vật thì tôi yên tâm rồi." Đạo diễn Lâm gật đầu nói.

"Cảm ơn đạo diễn đã quan tâm đến em. Anh yên tâm, em sẽ nghiêm túc với từng vai diễn."

Trong lòng Lạc Tự vẫn cảm thấy kỳ lạ, anh chỉ là một vai phụ mờ nhạt trong bộ phim này, sao đạo diễn lại quan tâm đến kế hoạch thử vai tiếp theo của anh như vậy?

Biên kịch Hoa ngồi bên cạnh cuối cùng không nhịn được nữa: "Được rồi! Được rồi! Vì Tiểu Đinh sơ suất không kịp thông báo cho cậu, nên vai của Bạch Dĩnh ngày mai chưa thể quay xong được! Nếu cậu nhận vai khác thì cũng không phải lỗi của cậu! Đạo diễn Lâm ngại, vốn muốn phân tích cho cậu về vai thái giám kia, nếu vai không hợp thì sẽ thuyết phục cậu từ bỏ, rồi ở lại tiếp tục quay phim với đoàn chúng tôi!

Nhưng cậu nói chuyện đâu ra đó, Lâm Việt chẳng biết làm sao giữ cậu lại nữa!"

"Ngày mai Bạch Dĩnh vẫn chưa thể quay xong?" Lạc Tự kinh ngạc.

Anh nhớ kiếp trước khi xem phim, vai Bạch Dĩnh đâu có nhiều. Vì bị A Lam phản bội mà chết, Nghiêm Dã bắt A Lam đi đầu quân cho bố của Bạch Dĩnh, cũng chính là trùm phản diện lớn nhất trong phim – Bạch Trọng Hành, rồi ở lại bên cạnh ông ta, cuối cùng tìm được bằng chứng, phối hợp với cảnh sát trừng trị Bạch Trọng Hành.

Chưa thể quay xong nghĩa là… ngày mai không quay cảnh Bạch Dĩnh chết, phải lùi lại sau sao?

Lâm Việt gật đầu: "Đúng vậy, chưa quay xong được. Trong kịch bản có một nhân vật là nội gián đã nằm vùng ở nhà họ Bạch nhiều năm. Diễn viên vào vai nội gián là La Hạo… bị tái phát thoát vị đĩa đệm, rất nghiêm trọng, không đứng dậy nổi, còn bị ù tai và chóng mặt, đã nhập viện rồi."

Lạc Tự sững người, không đúng… kiếp trước La Hạo đúng là nhập viện vì thoát vị đĩa đệm, nhưng là sau khi quay xong vai nội gián kia cơ mà.

Sao lần này lại nhập viện sớm hơn rồi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!