"Bộ phim còn lại là một bộ phim tình cảm đô thị, vai dự kiến là cấp trên của nam chính — một "chim phượng hoàng đực" leo lên chức vụ nhờ quan hệ dây mơ rễ má. Sau đó anh ta ăn cắp kế hoạch của nam chính nhưng bị lật tẩy, danh tiếng tiêu tan, buộc phải từ chức quản lý. Về sau còn nhiều lần cố ý gây khó dễ cho nam chính, nhưng đều bị nam chính hóa giải. Cuối cùng, không chỉ cả công ty nhận ra bộ mặt thật của anh ta mà đến vợ cũng ly hôn luôn." Chị Thôi nói.
Lại là một vai diễn không lấy lòng được khán giả.
"Vai này đúng là điển hình phản diện chuyên gây rắc rối cho nhân vật chính."
"Chị biết mấy vai như vậy không giúp tăng độ nổi tiếng đâu, nhưng ít ra thì thời lượng lên hình cũng khá. Hơn nữa, bên nhà sản xuất thấy ngoại hình và khí chất của em rất hợp với…"
Lạc Tự mỉm cười hỏi lại: "Rất hợp làm một chàng trai ở rể phải không?"
"Ừ thì đúng là vậy. Nhưng ít ra mặc vest vào cũng làm nổi bật vẻ ngoài điển trai. Chỉ là đến lúc phim chiếu, mấy antifan có thể sẽ lấy vai diễn này ra để công kích em."
"Vai này cứ để đó đã. Chị Thôi à, em nghĩ tiêu chí chọn vai không nên chỉ nhìn vào việc xuất hiện nhiều hay ít. Nếu vai diễn không có điểm nhấn, thì dù xuất hiện 24/7, khán giả cũng không nhớ đến em đâu. Nhưng nếu là một vai có điểm nhấn, chỉ cần một câu thoại, thậm chí một cảnh thôi, cũng đủ khiến khán giả ấn tượng mãi."
Thật ra trong lòng chị Thôi cũng nghĩ như vậy, nhưng vẫn luôn tưởng Lạc Tự sẽ ưu tiên sự xuất hiện.
Không ngờ hai người lại cùng chung suy nghĩ, cô ấy thấy yên tâm hơn hẳn.
"Vậy được, bộ thứ ba này chắc chắn em sẽ thích."
"Nói em nghe xem nào." Lạc Tự nhếch môi cười.
"Là một bộ phim cổ trang. Em sẽ vào vai thái giám bên cạnh vị vua lưu vong. Nhưng chỉ có đất diễn trong một tập, hiện tại chỉ có sáu câu thoại. Vai này cùng nhà vua trốn chạy. Lúc đầu dẫn theo một cỗ xe đầy châu báu, sau đó bị dân làng cướp sạch. Thái giám vì bảo vệ tiểu hoàng đế mà bị đánh đến trọng thương, hấp hối gần chết. Cả hai không có khả năng sinh tồn, đành ẩn nấp trong một căn nhà tranh bỏ hoang.
Mưa liên tục nhiều ngày rồi ngớt, tiểu hoàng đế nhìn thấy thái giám lớn lên cùng mình đã chết, vô cùng tuyệt vọng, liền châm lửa đốt căn nhà tranh, ôm thi thể thái giám, hai người chủ tớ cùng nhau xuống suối vàng."
Lạc Tự xoa cằm: "Bộ phim này được đấy. Chị Thôi, chị nhất định phải giúp em nhận vai này."
Kiếp trước Lạc Tự đã từng xem bộ phim này, vẫn còn nhớ rõ cảnh đốt căn nhà tranh. Nói thật thì anh thấy ánh mắt tuyệt vọng của diễn viên đóng vai hoàng đế rất ổn, nhưng người đóng vai thái giám thì chưa đủ cảm xúc. Khi đó anh còn từng nghĩ xem nếu là mình thì sẽ diễn thế nào. Giờ cơ hội đến rồi, tất nhiên không thể bỏ qua.
"Em thật sự muốn đóng vai thái giám à?"
Kiếp trước, Lạc Tự từng diễn quan thanh liêm, cũng từng diễn hoàng đế ngồi nghiêm chỉnh trên ngai vàng, duy chỉ có vai thái giám là chưa từng thử qua.
Đời người chỉ có một lần, cái gì cũng nên thử mới đáng sống chứ!
"Chị Thôi! Chị yên tâm! Em mơ cũng muốn được đóng vai thái giám một lần!"
Vừa dứt lời, Lạc Tự quay đầu lại thì thấy Cố Tiêu Duy đang đứng cách đó không xa, trên tay cầm một hộp cơm, thong dong nhìn về phía anh.
"Được! Chị sẽ đi đàm phán bằng được vai này cho em!"
Cuộc gọi kết thúc, Lạc Tự nở một nụ cười với Cố Tiêu Duy rồi đi về phía chiếc xe ba bánh đang phát cơm hộp.
Ai ngờ Cố Tiêu Duy lại bước tới, giơ hộp cơm chặn Lạc Tự lại.
"Anh… thật sự nằm mơ cũng muốn đóng vai thái giám sao?"
Lỗ tai Lạc Tự ù lên một tiếng, sao câu nói vừa rồi lại bị cậu nghe thấy đúng lúc thế chứ?
"Chưa từng diễn nên muốn thử." Lạc Tự nhận lấy hộp cơm từ tay cậu, nghĩ bụng chẳng lẽ Cố Tiêu Duy thấy mình đứng một mình dưới gốc cây, sợ không giành được cơm nên đặc biệt mang đến cho mình?
"Anh đang rất gấp rút muốn vào đoàn phim mới à? Đạo diễn Lâm không thích diễn viên cùng lúc đóng nhiều phim đâu." Cố Tiêu Duy nói.
Lạc Tự cười: "Cảnh quay của tôi sẽ kết thúc vào sáng mai. Ăn xong bữa trưa này là cũng ngại ở lại rồi, phải về ngay thôi. Có muốn chen vai cũng chẳng chen nổi."
"Sáng mai là kết thúc rồi…" Cố Tiêu Duy cụp mắt xuống, như thể đang lẩm bẩm một mình, lại như đang suy nghĩ điều gì đó.
"Có chút tiếc nuối, trong phim này Nghiêm Dã không thể cứu được Bạch Dĩnh, cảnh diễn chung đầu tiên giữa tôi và anh cũng là cảnh kết thúc. Nhưng đường đời còn dài, nhất định sẽ có bộ phim khác cho chúng ta tái ngộ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!