Chị Thôi cẩn thận phân tích cho Lạc Tự những điểm yếu của bộ phim này, cô ấy rất lo anh sẽ lập tức từ chối một bộ phim chắc chắn không có rating, cũng chẳng gây được tiếng vang. Nhưng cô ấy cũng sợ nếu mình không nói rõ, để đến khi Lạc Tự đến phim trường rồi lại quay đầu bỏ đi thì anh đừng mơ có cơ hội đóng phim nào khác nữa.
Ai ngờ Lạc Tự chỉ khẽ cong môi cười, nói: "Với tình hình của em hiện giờ, sắp thành người vô danh trong giới giải trí rồi, có phim để đóng đã là cơ hội. Chị nói về vai diễn của em đi."
Nghe vậy, chị Thôi như trút được một phần ba gánh nặng trong lòng, nhưng hai phần ba còn lại mới là trọng điểm.
"Vai chị tranh thủ được cho em tên là Bạch Dĩnh, con trai của trùm phản diện trong phim. Nhân vật này là một con chó săn không được cha coi trọng mà lại được ông nội nuôi dưỡng – một kẻ hành sự tàn nhẫn kiêu căng, nhưng nội tâm lại đa nghi mẫn cảm… một phản diện pháo hôi. Thoại chắc chưa tới năm câu, tổng thời lượng lên hình tầm mười phút thôi…" Chị Thôi càng nói càng thấy tội lỗi.
Thật ra Lạc Tự hiểu rất rõ nhân vật này như thế nào, chỉ là kiếp trước vừa nghe bốn chữ "phản diện pháo hôi" là đã từ chối ngay, sợ rằng đóng phản diện sẽ làm tổn hại hình tượng của mình, hơn nữa còn bị đối thủ Hà Mộ mua seeding chế giễu.
À mà, thật ra anh đâu được xem là đối thủ của Hà Mộ, cùng lắm chỉ là bao cát để gã kia trút giận thôi.
Kiếp trước, mãi về sau anh mới hiểu được lý do vì sao Hà Mộ cứ nhắm vào mình sau khi đã rơi xuống đáy vực.
— Chỉ cần Lạc Tự còn tồn tại trong giới giải trí, thì vẫn là một quả bom nổ chậm với Hà Mộ, luôn nhắc nhở Hà Mộ rằng ai mới thật sự là "hàng nhái đội lốt hàng hiệu".
"Ừm." Lạc Tự trầm ngâm gật đầu: "Vai này tuy ít đất diễn, nhưng nhân vật khá thu hút."
"Em… em nghĩ vậy thật à?" Chị Thôi nghe xong, mắt sáng rực lên.
Chẳng lẽ mấy lời cô ấy chuẩn bị để thuyết phục anh đều không cần dùng đến nữa sao? Cái thời kỳ nổi loạn đến muộn của Lạc Tự đột nhiên qua rồi ư?
Chị Thôi bỗng thấy mình nên đi thắp hương cầu nguyện một phen.
"Ừ. Với lại chết sớm, đóng xong sớm, nhận tiền cũng nhanh." Lạc Tự nói.
Chị Thôi bị câu "chết sớm" của anh làm nghẹn họng, không chắc là anh có đang mỉa mai không!
Lạc Tự định tìm cho cô ấy chai nước, nhưng phát hiện nhà mình chẳng còn gì, cả căn phòng bừa bộn đến mức chính anh cũng thấy sốc. Anh đành vỗ nhẹ lưng chị Thôi thay lời an ủi.
"Lạc Tự, em nói chuyện đừng bừa bãi được không? Cái gì mà chết với chóc, không kiêng kỵ gì hết!"
"Được rồi, vai này cần thử vai không?" Lạc Tự hỏi.
"Không cần, vai nhỏ thôi… cơm hộp còn phát nhanh như vậy, thử vai làm gì cho tốn thời gian." Chị Thôi nói.
"Vậy thì ký hợp đồng luôn đi? Không có việc làm sớm, em không kham nổi tiền trả góp căn hộ này đâu." Lạc Tự ngẩng đầu nhìn quanh một lượt.
"Em còn nhớ mình phải kiếm tiền trả góp căn hộ đấy à! Chị cứ tưởng em ở lì trong nhà chờ ngân hàng siết nợ đem căn hộ đi bán đấu giá luôn rồi chứ!"
Nói xong, chị Thôi lấy kịch bản từ trong túi ra, đặt lên bàn trà: "Kịch bản em đọc kỹ vào nhé? Dù chỉ có năm câu thoại…"
"Em biết rồi, chị yên tâm."
Nhìn thấy Lạc Tự như đang dần vực dậy tinh thần, chị Thôi đứng ở cửa chần chừ rất lâu, không biết có nên mở miệng hay không.
Lạc Tự nhìn thấy vẻ mặt ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác xót xa, rõ ràng là cô ấy đang chạy đôn chạy đáo tìm việc cho anh, vậy mà vẫn phải dè dặt sợ tổn thương lòng tự trọng của anh.
"Chị Thôi, có phải chị muốn nói… ban đầu vai này định mời Hà Mộ diễn khách mời, nhưng Hà Mộ chê vai nhỏ lại còn là phản diện pháo hôi nên đã từ chối? Khi chị đi thương lượng vai diễn này, bên sản xuất nghĩ Lạc Tự là bản sao của Hà Mộ, nên mới giao vai này cho em đúng không?"
Chị Thôi nuốt nước bọt, không ngờ Lạc Tự lại đoán trúng ý đồ của phía sản xuất.
Trước đây không phải là cô ấy chưa từng tranh thủ giúp Lạc Tự nhận được vai tốt hơn, chỉ là mỗi lần Lạc Tự nghe nói vai diễn ban đầu được nhắm cho Hà Mộ, chỉ vì lịch trình hoặc cát
-xê không hợp nên cuối cùng mới giao cho Lạc Tự, người được mệnh danh là "bản sao của Hà Mộ" trong giới, thì anh lập tức từ chối dứt khoát.
Anh không thể chịu nổi việc bị người ta cười nhạo là ăn đồ thừa của Hà Mộ.
Lâu dần, vai diễn mà chị Thôi tìm được cho anh càng lúc càng ít, công ty cũng mặc kệ Lạc Tự tự sinh tự diệt, khiến anh dần bị gạt ra ngoài lề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!