Chương 18: Cách ké fame đúng đắn

"Nếu không phải hẹn hò thì là quan hệ đồng nghiệp. Cùng nhau về ký túc xá thì có vấn đề gì sao?" Cố Tiêu Duy phản pháo lại.

Lạc Tự cười bất lực: "Tôi biết cậu quang minh lỗi lạc, nhưng danh tiếng của tôi thì không được tốt cho lắm. Bị nói là bắt chước hình tượng đỉnh lưu, ké fame của đỉnh lưu, còn bị gọi là bản thay thế của đỉnh lưu. Cậu đi cùng tôi, chẳng phải là…"

"Đàn anh để ý người khác nói anh ké fame của tôi sao?" Cố Tiêu Duy hỏi.

"Tôi bị nói bao nhiêu năm nay rồi, da mặt dù không dày bằng tường thành thì cũng dày hơn da heo. Chỉ là nếu bị quản lý của cậu biết được, cậu sẽ bị mắng đó."

"Anh ấy không quản chuyện này." Cố Tiêu Duy đáp.

Lạc Tự bật cười: "Tôi thấy… không phải anh ta không quản, mà là không quản nổi cậu thì có."

Kiếp trước lúc Lạc Tự đóng phim với Cố Tiêu Duy đã biết, con người này từ trong xương cốt đã là người độc lai độc vãng, không thích bị trói buộc.

"Anh Lạc còn để ý đến những lời lẽ bẩn thỉu trên mạng sao?" Cố Tiêu Duy lại hỏi.

Giọng cậu trong trẻo lạnh lùng, hòa cùng gió đêm, như một chén rượu khẽ gợn sóng.

"Không để ý. Có người từng nói với tôi, nếu mở rộng tầm nhìn, thì nước bẩn cũng có thể trở thành áo cưới."

Một chiếc xe chở đạo cụ cho cảnh quay đêm chạy ngang qua sau lưng Lạc Tự, ánh đèn xe sáng rọi phác họa đường nét góc nghiêng của anh.

Ánh mắt anh kiên định, giống như ngôi sao cuối cùng ở nơi ánh đèn tàn lụi, là sự phản kháng không cam chịu khuất phục, là ánh lửa nhỏ bé nhưng chói mắt.

Cố Tiêu Duy như bị giữ chặt, chăm chú nhìn đối phương.

Cho đến khi chiếc xe chạy qua, tất cả những cảm xúc cuộn trào dường như đều trở nên bình lặng.

Trong ánh ngược sáng, không ai nhìn rõ nụ cười nhạt nhòa của Cố Tiêu Duy.

"Anh Lạc, để tôi dạy anh cách ké fame đúng đắn nhé."

Vừa dứt lời, Lạc Tự còn chưa hiểu ra sao đã nhìn sang.

"Hả? Gì cơ…"

Giây tiếp theo, Cố Tiêu Duy đưa tay kéo cổ áo thun của Lạc Tự, kéo anh lại gần, giống như đang trả đũa việc Bạch Dĩnh kéo Nghiêm Dã từ người ngoài cuộc vào trong cuộc chơi, Cố Tiêu Duy nghiêng mặt, góc nghiêng ấy chính xác tái hiện lại cảnh Bạch Dĩnh tiến sát vào Nghiêm Dã. Lạc Tự gần như hồn bay phách tán, mà tay còn lại của Cố Tiêu Duy lại nhét một viên kẹo ngậm vào môi anh.

Ngón trỏ cuối cùng phủ lên khóe môi Lạc Tự, như niêm phong một cảm xúc bí mật không thể nói thành lời.

Cố Tiêu Duy buông anh ra, Lạc Tự loạng choạng lùi lại hai bước.

"Cậu… cậu làm cái gì vậy!"

Anh nhìn quanh, rất rõ ràng có người đã chụp được cảnh vừa rồi.

"Dù sao anh có cẩn thận đến mấy cũng bị nói là ké fame, vậy thì cứ ké cho đàng hoàng đi." Cố Tiêu Duy nói.

Ánh mắt cậu rất sâu, như bầu trời đêm sâu thẳm đang muốn kéo lại ánh sao đã rơi xuống phàm trần vì phản nghịch.

Lạc Tự há miệng, anh muốn giải thích cặn kẽ cho Cố Tiêu Duy về sự điên cuồng của antifan, muốn người đi theo con đường thực lực ngay từ khi debut hiểu được sức ép đáng sợ của việc tam nhân thành hổ*, dư luận áp đảo.

Tam nhân thành hổ (chữ Hán: ; bính âm: sān rén chéng hǔ, nghĩa đen là ba người thành con hổ, tức là "Ba người nói có cọp, thiên hạ cũng tin có cọp thật") là một thành ngữ điển tích của người Trung Quốc chỉ về hiện tượng một việc, dù cho sai lầm, hay tin thất thiệt nhưng nếu nhiều người cùng tin là như vậy thì cũng dễ khiến người ta đem bụng tin mà cho là phải, khi ba người nói là có cọp thì cả thiên hạ ai cũng đều tin là có cọp, tiếng đồn nếu cứ lặp đi lặp lại sẽ có thể khiến người ta tin là sự thật. Ý của câu thành ngữ này là chỉ lời đồn đại quá nhiều sẽ khiến người ta tin là có thực.

Đôi khi một người không cần làm sai gì cả, chỉ cần có người thấy ngứa mắt, họ sẽ tụ tập lại, đặt ra quy tắc của riêng mình, rồi coi đó là trật tự công cộng trên mạng. Ai không phù hợp với luật ấy thì sẽ bị loại bỏ.

"Cậu…" Lạc Tự giơ tay lên, nhưng lại không biết nên diễn đạt thế nào: "Cậu đây là… bị kìm nén lâu quá nên đến tuổi nổi loạn rồi hả?"

Cố Tiêu Duy đút tay vào túi, khẽ cười: "Tôi chỉ muốn biết, rốt cuộc tôi có bao nhiêu lưu lượng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!