"A a ——" Tiểu Cầm, người đang giúp Cố Tiêu Duy chỉnh lại trang phục không xa, vội vàng lao tới, nhưng đã chậm một bước.
Bên tai Cố Tiêu Duy vang lên một tiếng "Cẩn thận!".
Tấm vách ngăn đang đổ xuống phía cậu khẽ rung lên, bị một bàn tay chống lại.
Cố Tiêu Duy quay mặt lại, đúng lúc chạm vào một ánh mắt.
Là Lạc Tự đã kịp chạy đến bên cậu, hai bên tấm vách ngăn còn đang rung lắc, nhân viên vội vã chạy tới đỡ nó lên.
"Xin lỗi! Xin lỗi!" Bọn họ vội vàng xin lỗi rối rít.
"Anh Cố, anh có sao không ạ?"
Suýt nữa rơi trúng ai không rơi, lại suýt trúng ngay nam chính.
"Không sao." Cố Tiêu Duy hoàn toàn không có vẻ gì là trách móc.
Lạc Tự vừa định đứng dậy, thì phát hiện Cố Tiêu Duy bên cạnh vẫn đang nhìn mình.
Ánh mắt ấy giống hệt như Nghiêm Dã trong phim, muốn lấy tầm nhìn làm bầu trời, giam giữ một người trong đó.
Chưa kể Cố Tiêu Duy còn có xu hướng tiến gần lại, ánh mắt cậu càng lúc càng gần, khiến Lạc Tự có cảm giác như thành trì thất thủ, mất cân bằng và ngã ngồi ra sau.
Cố Tiêu Duy chống một tay bên cạnh anh, tay kia nắm lấy cánh tay Lạc Tự kéo lại trước khi anh chạm đất.
Bóng dáng cậu gần như hoàn toàn bao trùm lấy Lạc Tự.
"Đàn anh, anh không sao chứ?"
"À, không… không sao…"
Rõ ràng đó là ánh mắt thuộc về Nghiêm Dã, nhưng Cố Tiêu Duy lại gọi anh là "đàn anh".
Điều đó có nghĩa là… cậu không còn trong vai diễn, cậu biết rõ người trước mặt là Lạc Tự chứ không phải là Bạch Dĩnh?
Cố Tiêu Duy đứng dậy, tiện tay kéo Lạc Tự đứng lên theo.
Bàn tay cậu rất lớn, ngón tay dài, gần như có thể nắm trọn cổ tay Lạc Tự.
"Cảm ơn." Lạc Tự vội cảm ơn.
"Phải là tôi cảm ơn anh mới đúng." Cố Tiêu Duy đáp.
Lạc Tự cảm nhận được khí chất của Cố Tiêu Duy, không chỉ đơn giản là lạnh lùng, mà còn phức tạp hơn: một kiểu h*m m**n hủy diệt và chiếm hữu bẩm sinh, hòa quyện một cách thầm lặng, được ngụy trang bằng sự xa cách, khó nhận ra.
Lạc Tự lùi lại một bước, nhưng Cố Tiêu Duy lại nhìn chằm chằm vào mắt anh rồi bước lên nửa bước. Cho đến khi Lạc Tự đụng vào chuyên viên trang điểm.
Không gian đang tĩnh lặng bỗng nhiên chuyển động trở lại.
"Xin lỗi!" Lạc Tự vội vã xin lỗi rồi nhanh chóng rời đi.
Anh siết chặt nắm tay rồi lại thả lỏng như không có chuyện gì, lòng bàn tay đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Nếu Nghiêm Dã của Cố Tiêu Duy luôn giữ khí chất như thế này, Lạc Tự không chắc Bạch Dĩnh của anh có thể chống đỡ nổi.
Nhưng may quá… may là họ không còn cảnh diễn chung nữa!
Bạch Dĩnh sẽ lãnh cơm hộp vào ngày kia! Vạn tuế!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!