Lâm Việt mỉm cười phân tích: "Dù giới giải trí khen ngợi Cố Tiêu Duy rất nhiều. Và đúng là cậu ấy có đủ thực lực để vươn l*n đ*nh cao trong số các diễn viên trẻ dưới 35 tuổi, nhưng cậu cũng không cần phải thần thánh hóa cậu ấy như vậy."
Lạc Tự lắng nghe một cách nghiêm túc, anh không ngờ đạo diễn Lâm lại chủ động nhắc đến Cố Tiêu Duy với mình.
"Cố Tiêu Duy không phải là bức tượng trong đền thờ để người ta ngắm nhìn và cầu nguyện. Cậu ấy chỉ là một người bình thường biết kìm nén thất tình lục dục. Khi nhập vai, cậu ấy sẽ bộc lộ hết cảm xúc bị đè nén đó."
"Vâng." Lạc Tự khẽ gật đầu.
"Diễn xuất là sự tương tác lẫn nhau. Em càng nhập vai, càng xuất sắc thì Cố Tiêu Duy đối diện em mới có thể thể hiện được nhiều chiều sâu nhân tính hơn."
"Cảm ơn đạo diễn." Lạc Tự hiểu Lâm Việt đang lo anh sẽ bị áp lực khi diễn chung với Cố Tiêu Duy. Bây giờ mới là khởi đầu, về sau các cảnh đối mặt cùng nhau diễn xuất giữa hai người sẽ càng nhiều, anh sợ mình sẽ không giữ được bình tĩnh.
Thật ra, Lạc Tự đã từng chứng kiến khả năng diễn xuất điêu luyện của Cố Tiêu Duy.
Hiện tại, Cố Tiêu Duy vẫn còn sẽ ngượng ngùng khi Lạc Tự đến quá gần, điều đó lại khiến cậu trở nên đáng yêu.
Lúc này, Cố Tiêu Duy bước vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước, cúi đầu xuống. Ngay khoảnh khắc cậu chuẩn bị vốc nước lên mặt, có người bất ngờ kéo cổ áo cậu lại.
"Đừng—!"
Cố Tiêu Duy theo phản xạ liền quay người giữ chặt đối phương, rồi mới nhận ra là chuyên viên trang điểm của anh – A Nham.
A Nham đau đến nhe răng trợn mắt: "Khoan khoan! Sắp gãy tay em rồi!"
Lúc này Cố Tiêu Duy mới buông tay.
"Anh à, cảnh tiếp theo anh vẫn còn phải diễn đấy! Đừng vội rửa mặt như thế!" A Nham cẩn thận quan sát cậu, lo lắng hỏi: "Anh Cố, anh bị dị ứng với kem nền à? Da mặt anh hơi đỏ…"
"Tôi chỉ thấy hơi nóng thôi."
"Nóng hả?"
Giữa mùa thu lạnh thế này mà lại thấy nóng?
Cố Tiêu Duy rút giấy lau tay, rồi đi thẳng ra khỏi nhà vệ sinh.
Khi đi ngang qua một máy bán hàng tự động, đột nhiên cậu dừng lại, quẹt thẻ mua một chai Coca lạnh. "Xoẹt" cậu vặn nắp rồi ngửa đầu tu một hơi dài.
A Nham đi theo sau chỉ thấy yết hầu của cậu không ngừng chuyển động, như thể nội tạng bên trong đang cháy bừng, cần được dập lửa gấp.
Trợ lý Tiểu Cầm cầm theo chiếc cốc giữ nhiệt quen thuộc của Cố Tiêu Duy vội vàng chạy đến, ngạc nhiên nhìn cảnh cậu uống Coca ừng ực.
Gần hai phần ba chai Coca trôi vào bụng, Cố Tiêu Duy mới dừng lại, sau đó nhắm mắt lại như thể muốn thanh lọc thứ gì đó ra khỏi tâm trí.
"Anh Cố… cảnh tiếp theo sắp bắt đầu rồi. Em dặm lại chút trang điểm cho anh nhé." A Nham lên tiếng.
"Ừ."
Khi A Nham đang dặm lại lông mày cho Cố Tiêu Duy, A Nham thấy trong mắt cậu một vẻ u ám kìm nén như mưa bão sắp đến.
Ở đằng xa, mấy diễn viên đang tụ tập tán gẫu, kể những câu chuyện cười nhạt nhẽo đến mức lạnh người.
Khuỷu tay của Lạc Tự gác lên vai anh Long: "Anh Long, anh kể chán quá. Nghe tôi kể đây nè—Ngày xưa có một người họ Thiết, toàn thân không có sợi lông nào, anh đoán anh ta bị bệnh gì?"
Anh Long hỏi: "Không biết, bệnh gì?"
Lạc Tự cười nói: "Là Lão Thiết không có bệnh! (ý chơi chữ: "Lão Thiết không có lông" = không có vấn đề gì)."
Anh Long nhất thời không hiểu, nhưng Tiểu Cầm đứng cạnh Cố Tiêu Duy thì nghe ra, cười khúc khích như đứa trẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!