"Sếp, hút điếu thuốc của anh Long rồi, sợ là sau này khó mà chống chọi được sóng gió giang hồ." Nét mặt Nghiêm Dã vẫn dửng dưng như chẳng có gì.
Ánh mắt của Bạch Dĩnh lạnh đi đôi chút, chậm rãi nói: "… Ai là sếp của mày?"
Nghe xong, Nghiêm Dã tiện tay cầm lấy một điếu thuốc.
Theo kịch bản thì sau khi châm thuốc, cậu đột ngột đưa điếu thuốc lên miệng anh Long, khiến hắn ta bị sặc. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, Nghiêm Dã mới rút ra một điếu khác cho mình.
Nhưng sau khi xem Cố Tiêu Duy và Lạc Tự diễn cảnh đối thoại này, đạo diễn Lâm nhíu mày, lập tức hô: "Cắt——!"
Không khí đang căng như dây đàn bỗng trở nên thoải mái hẳn.
Trợ lý của Cố Tiêu Duy là Tiểu Cầm chạy đến đưa nước cho cậu.
"Anh Cố, uống nước không ạ?"
Cố Tiêu Duy vẫn còn đắm chìm trong không khí lúc nãy, vừa ngẩng đầu đã thấy Lạc Tự đang trò chuyện với diễn viên đóng vai anh Long, hai người thân thiết như anh em. Nếu không phải vì hộp thuốc trước mặt chỉ là đạo cụ, có khi hai người họ đã rít thuốc cùng nhau rồi.
Cậu vẫn còn nhớ câu "Ai là sếp của mày?" của Bạch Dĩnh, ánh mắt anh như lửa cháy trong không khí oi ẩm, thiêu đốt mọi cảm giác. Cậu hận không thể làm trời long đất lở, khiến người kia mất đi vẻ ung dung tự tại, lộ ra vẻ bối rối hoảng loạn.
"Tôi mới nói có hai câu thoại, không khát. Cô đi hỏi Lạc Tự… với mấy diễn viên khác xem có ai muốn uống nước không." Cố Tiêu Duy nói.
"Vâng! Tôi đi ngay!"
Tiểu Cầm lập tức đi đến trước mặt Lạc Tự, nói: "Anh Cố hỏi anh có muốn uống nước không!"
Lạc Tự khựng lại một chút, quay sang nhìn về phía Cố Tiêu Duy, nhưng thấy cậu đang cúi đầu đọc kịch bản, ánh mắt rũ xuống, khí thế ngang tàng ban nãy đã thu lại hết, giống như hai mặt của một đồng xu, Cố Tiêu Duy và Nghiêm Dã, trái ngược nhau hoàn toàn nhưng có thể hoán đổi bất cứ lúc nào.
"Cảm ơn nhé." Lạc Tự cười, Tiểu Cầm cũng vui vẻ theo.
Tiểu Cầm tiếp tục chia nước cho các diễn viên khác, ai nấy đều cảm ơn rối rít.
"Cái nhân vật Bạch Dĩnh ấy… À, Lạc Tự, cậu qua đây một chút." Đạo diễn Lâm đang ngồi trước màn hình vẫy Lạc Tự lại gần.
"Dạ? Em ạ?" Lạc Tự vội vàng đứng dậy chạy tới chỗ đạo diễn.
Lạc Tự thầm nghĩ không lẽ mình chưa hiểu đúng vai diễn chỗ nào sao?
Những cảnh vừa rồi đóng cùng Cố Tiêu Duy, anh cảm thấy khá mãn nguyện mà.
Mười năm rèn giũa, anh tin mình đã phát huy được rồi.
Vừa đến gần màn hình, đạo diễn Lâm ra hiệu cho trợ lý đạo diễn nhường chỗ, kéo ghế lại cho Lạc Tự ngồi xuống.
"Đạo diễn Lâm, em diễn chưa đạt ở chỗ nào ạ?" Lạc Tự nhìn đạo diễn.
Biên kịch Hoa bên cạnh đang gõ lách cách trên laptop, như đang viết ra hàng đống ý tưởng.
"Đừng vội tự phủ nhận mình. Tôi và các thành viên trong đoàn đều thấy cậu diễn rất tốt. Cái cách cậu nâng lên đặt xuống nhẹ nhàng khi diễn với anh Long, rất đúng chất." Giọng đạo diễn Lâm dịu dàng.
"Vậy là cảnh với Nghiêm Dã chưa ổn ạ?"
Đạo diễn Lâm cười, vỗ vai anh: "Cảnh với Nghiêm Dã thì còn vượt cả mong đợi của chúng tôi. Diễn xuất và khí chất của Tiểu Cố, không phải diễn viên bình thường nào cũng đỡ được. Cậu không những đỡ được mà còn diễn ra được cái cảm giác thăm dò và đối đầu rất rõ."
"Vậy… rốt cuộc là có vấn đề gì?" Lạc Tự nôn nóng muốn biết mình thiếu sót ở đâu.
"Không không, không phải lỗi của cậu. Là tôi, biên kịch Hoa và phó đạo diễn đều cảm thấy cảnh đối đầu giữa Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã căng thẳng đến mức xuyên qua cả màn hình. Dù chưa hậu kỳ, đã thấy rất mãn nhãn rồi. Nhưng chính vì cảnh này l*n đ*nh điểm quá tốt, nếu sau đó Nghiêm Dã chỉ đưa thuốc cho anh Long mà không giữ lại không khí đối đầu với cậu, thì cao trào đó sẽ tụt mất. Cảm xúc của khán giả không thể giữ được.
Nên chúng tôi quyết định phải chỉnh sửa lại một chút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!