Chương 140: Phiên ngoại 2 - Sự tồn tại duy nhất

Lạc Tự cầm một chiếc áo len rộng rãi, đi đến trước mặt Cố Tiêu Duy, "Này, anh mặc chiếc áo này lên máy bay thì sao?"

"Không được." Cố Tiêu Duy liếc nhìn, rồi cúi đầu tiếp tục đọc kịch bản.

"Hả? Tại sao không được? Lúc trước chẳng phải em còn rất thích chụp ảnh anh mặc chiếc len này cơ mà." Lạc Tự lẩm bẩm, cũng không quá để bụng sự phản đối của Cố Tiêu Duy. Dù sao trong phòng thay đồ còn rất nhiều bộ khác, chỉ là chiếc này mặc thoải mái hơn mà thôi.

"Vì cổ áo chiếc này thấp, tiếp viên hàng không đưa đồ uống cho anh có thể nhìn thấy xương đòn của anh." Cố Tiêu Duy giải thích.

"Anh là đàn ông, bị người khác nhìn thấy xương đòn thì có sao chứ?"

Quay người lại, Lạc Tự đã hiểu, là do lần trước anh nói diễn viên nam anh thích nhất là người nước F, sau đó Cố Tiêu Duy truy hỏi, anh vẫn giữ bí mật, không nói cho em ấy biết rốt cuộc là ai, khiến Cố Tiêu Duy vẫn còn để bụng đến tận bây giờ.

Lén cười một tiếng, Cố Tiêu Duy như vậy thật ra cũng đáng yêu.

Lạc Tự lại chọn một chiếc áo len do Cao Đồ đặc biệt thiết kế cho anh, với họa tiết đan xen trắng đen như một bức tranh thủy mặc, "Anh mặc chiếc này lên máy bay, không có vấn đề gì nữa chứ?"

"Ừ, đẹp lắm." Cố Tiêu Duy rất nghiêm túc gật đầu.

Lịch trình mấy ngày nay khá dày. Hôm kia vừa diễn xong vở kịch "Tứ Hải Yên Vân", ngày mai họ đã phải lên đường tới nước F tham dự liên hoan phim, còn chiều nay, Lạc Tự còn phải tham dự lễ khai trương chi nhánh mới của thương hiệu trang sức Byron tại Trung tâm thương mại Hồng Thụy.

Diệp Thịnh Nghi tới để trang điểm cho Lạc Tự, Cố Tiêu Duy đứng dậy vỗ vai anh nói: "Anh yên tâm làm việc, phần hành lý còn lại để em thu xếp cho."

"Em muốn tự tay phối đồ cho anh thì cứ nói thẳng đi."

Cố Tiêu Duy cười một tiếng, coi như thừa nhận.

Diệp Thịnh Nghi vừa sấy tóc cho Lạc Tự, vừa liếc mắt nhìn Cố Tiêu Duy lấy quần áo từ phòng thay đồ ra, trải phẳng lên giường, sau khi xem xét kỹ lưỡng như một nghệ sĩ, cậu đã cất mấy bộ vào vali của Lạc Tự. Hơn nữa cậu thực sự rất hiểu thói quen sinh hoạt của Lạc Tự, những thứ như bịt mắt, gối cổ, tai nghe mà Lạc Tự thường dùng đều được cậu sắp xếp gọn vào túi xách tay.

Cố Tiêu Duy lúc này, mặc đồ ở nhà và sắp xếp hành lý cho người mình yêu, dịu dàng chu đáo như trong mơ.

Lạc Tự buồn cười ho khan một tiếng, "Này, Tiểu Diệp Tử, cậu tới đây để trang điểm cho anh hay để ngắm Cố Tiêu Duy sắp xếp hành lý vậy?"

"Anh Lạc, anh đừng có keo kiệt thế chứ. Trên đời chỉ có anh được hưởng sự chăm sóc vô cùng tận của anh Cố, tôi ngắm một chút cũng không được sao?"

Lạc Tự cười, "Cậu cứ trang điểm thật kỹ cho anh đã, xong rồi muốn ngắm em ấy bao lâu cũng được, tới khi chán thì thôi."

"Anh Lạc đi rồi, thầy Cố lại sẽ trở về vẻ mặt "người lạ không đến gần" thôi. Tôi không phải là người nằm trong lòng anh ấy, tôi còn có chút tự biết chứ."

Hôm nay Lạc Tự mặc một bộ veston mới của Byron, màu đen nhưng trước ngực được đính một dải pha lê và kim cương nhỏ, tạo thành hình một dải băng.

Bộ veston này có giá trị không hề rẻ, và trong thực tế, rất ít người có thể "gánh" được nó. Nếu không đủ phong thái, người mặc sẽ dễ trông như một giá treo trang sức, hoặc trở nên lòe loẹt, kém tinh tế.

Nhưng vừa mặc lên người Lạc Tự, không những không bị lấn át, mà sự lòe loẹt còn giảm xuống, ngược lại còn thêm chút phóng khoáng, tùy hứng, toát lên vẻ lịch lãm tựa như khoác lên mình cả dải ngân hà. Thêm vào đó, kiểu tóc mà Diệp Thịnh Nghi tạo cho Lạc Tự là sấy phồng, rồi chải ngược ra sau, nhưng lại buông xuống vài lọn, uốn lượn rủ xuống. Thật sự vừa đoan trang lại vừa nồng nhiệt, quý phái mà phảng phất gợi cảm.

Cố Tiêu Duy đứng bên cạnh, tay cầm túi chống nước đã đựng đầy đủ đồ dùng vệ sinh, nhưng cậu lại không bỏ vào vali, mà dừng bước đứng nhìn Lạc Tự.

Lạc Tự dường như có thể thấu hiểu suy nghĩ trong lòng Cố Tiêu Duy, bước tới, hai tay nhẹ nhàng kéo cổ áo đối phương, cười gian nói: "Anh cho phép em… được "mạo phạm" anh."

Đôi mắt Cố Tiêu Duy tối sầm lại, đồ trong tay còn chưa kịp đặt xuống, đã hôn lên một cách vô cùng mãnh liệt.

Diệp Thịnh Nghi bên cạnh vội vàng lấy tay che mắt, nhưng vẫn không nhịn được hé ngón tay ra nhìn trộm.

Cậu ta đã sớm biết những nụ hôn của Cố Tiêu Duy hoàn toàn khác với vẻ ngoài bình thường của cậu, có thể nói là rất bá đạo và phóng túng, Diệp Thịnh Nghi đều lo lắng không biết Lạc Tự có bị hôn đến ngất đi không, nhưng may là Cố Tiêu Duy đã buông Lạc Tự ra vào giây phút then chốt.

Lạc Tự hơi mở môi, rõ ràng vẫn chưa hoàn hồn.

Cố Tiêu Duy dùng ngón tay ấn mạnh lên môi anh, cười nói: "Ít nhất em biết, anh rất thích nụ hôn của em."

"… Bạn học cố đúng là tự luyến như mọi khi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!