Sau khi đạo diễn cùng vài diễn viên thảo luận xong về vị trí và góc quay cho cảnh quay đầu tiên, tiếng đập bảng vang lên báo hiệu cảnh này chính thức bắt đầu.
Đây là cảnh quay đầu tiên của Lạc Tự sau khi trọng sinh, là một khởi đầu mới, cũng là cơ hội để bù đắp vô số nuối tiếc trong quá khứ.
Lạc Tự hít sâu một hơi, nắm tay siết chặt rồi từ từ thả lỏng, tự nhủ với bản thân: từ giây phút này trở đi — mình chính là Bạch Dĩnh.
Anh ung dung bước vào quán Karaoke, trong tay cầm một con dao găm nhỏ.
Anh không làm màu như trong một số bộ phim khác, chỉ nhẹ nhàng xách dao như thể đang cầm một đóa hoa nhẹ tênh, nhưng khí chất nguy hiểm vẫn xuyên qua màn hình truyền đến đạo diễn và biên kịch.
Vẫn là hai câu thoại từ buổi thử vai: "Anh Long", "sắc mặt không tệ nhỉ", nhưng lần này có bạn diễn thực sự và bối cảnh hoàn chỉnh, lời thoại của Lạc Tự khiến người xem dễ nhập tâm hơn.
Khi ống kính tiến gần, khuôn mặt của Lạc Tự xuất hiện trên màn hình, ánh mắt và lông mày đều chứa đựng nét cợt nhả, nhưng sự kiêu ngạo ấy lại được tiết chế đúng mực, không quá đà.
Nhân vật Bạch Dĩnh do Lạc Tự thủ vai bất ngờ giơ dao lên, đầu tiên dùng sống dao rạch nhẹ một phần ba cổ tay của anh Long, như thể đang cảnh cáo rằng bất cứ lúc nào cổ tay ấy cũng có thể không còn, sau đó nhanh chóng xoay lưỡi dao, dứt khoát đâm vào mu bàn tay anh Long.
Ngay khoảnh khắc đó, biểu cảm của Bạch Dĩnh biến đổi chóng mặt, vẻ u ám và cơn điên cuồng khát máu như tràn ra khỏi màn hình, nhưng khi dao hạ xuống, mọi cảm xúc ấy lại thu về nơi khóe môi đang mỉm cười.
"Nhưng tôi ngủ không ngon."
Một câu nói nhẹ tênh như gió mây, nhưng lại lộ rõ sự khinh thường với mạng sống của anh Long, hoặc cũng có thể là sự khinh bỉ với thứ quyền lực và tiền tài dơ bẩn nơi trần thế.
Lúc này, Lâm Việt vốn đang chống cằm bất ngờ nheo mắt nghiêng người về phía trước, ngay cả biên kịch Hoa cũng rướn cổ như thể muốn nắm lấy khoảnh khắc tuyệt diệu sắp vụt qua.
Xung quanh, dàn diễn viên quần chúng và nhân viên đều im lặng như tờ, ai nấy đều sửng sốt trước khả năng chuyển đổi cảm xúc nhanh như chớp của Lạc Tự.
Lạc Tự không biết rằng, Cố Tiêu Duy đang đứng ngay cạnh đạo diễn Lâm, kéo một chiếc ghế gấp ngồi xuống, khoanh tay, nheo mắt nhìn vào màn hình.
"Nếu lấy cảnh này làm mở đầu bộ phim, chắc chắn sẽ rất hút mắt." Cố Tiêu Duy nhận xét.
Lúc này Lâm Việt và Hoa Tinh Vân mới hoàn hồn lại.
"Tiểu Cố đến rồi à." Hoa Tinh Vân mỉm cười nói.
Gương mặt Cố Tiêu Duy không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Không thể xem lại lần nữa sao?"
Đạo diễn Lâm mỉm cười đầy ẩn ý, rồi phát lại đoạn phim: "Có phải khiến cậu rất muốn diễn không?"
"Vâng." Cố Tiêu Duy nheo mắt lại, chăm chú quan sát từng chuyển đổi cảm xúc của Lạc Tự.
Lúc này, Lạc Tự và anh Long vừa bàn bạc xong cách diễn cho cảnh tiếp theo, rồi cùng nhau đến chỗ đạo diễn để xem lại cảnh quay trước.
Vừa đến trước chiếc ghế nhỏ của đạo diễn, bọn họ liền nhìn thấy Cố Tiêu Duy cũng đang ngồi ở đó.
Thần sắc cậu lạnh lùng, ánh mắt chăm chú, nhưng khi ngẩng lên nhìn Lạc Tự, chỉ khẽ gật đầu. Trong khoảnh khắc ấy, sự khách quan và lạnh lùng mang chút dò xét trong ánh mắt của Cố Tiêu Duy lập tức biến mất, chỉ còn lại… vẻ dịu dàng.
Như thể lưỡi kiếm sắc lạnh sắp tuốt khỏi vỏ, sau khi nhận ra người đến lại cẩn thận thu lại, không muốn khiến ai bị dọa sợ.
Lạc Tự tự hỏi có phải mình đang ảo giác hay không.
"Em đi dặm lại trang điểm." Cố Tiêu Duy nói với đạo diễn, rồi đứng dậy rời đi.
Chỗ ngồi vừa trống, Lạc Tự và anh Long lập tức chen vào, cúi người xem lại.
Biên kịch Hoa mỉm cười: "Diễn tốt lắm, nếu hai cậu không đến, chắc chúng tôi sẽ xem đến lần hai, lần ba mất."
Điều này khiến Lạc Tự có phần ngượng ngùng.
Cảnh tiếp theo chính là lúc nhân vật Nghiêm Dã do Cố Tiêu Duy thủ vai bước vào phòng kara, lần đầu chạm mặt với Bạch Dĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!