Chương 13: Vào đoàn phim

Âu Tuấn Thao cảm thấy Lạc Tự ngây thơ ngu xuẩn đến mức không thể hiểu nổi, thế là anh ta lạnh lùng nhìn Truyền Thông Chu Tước hút cạn sức hút và giá trị của Lạc Tự, rồi vứt anh vào xó xỉnh không ai ngó ngàng, nửa sống nửa chết. Trong khoảng thời gian đó, quả thực anh ta có chút xót xa.

Anh ta chờ Lạc Tự hối hận mà quay về xin lỗi anh ta, cầu xin anh ta che chở. Nếu như vậy, anh ta vẫn sẽ bảo vệ Lạc Tự, để Lạc Tự tiếp tục là chàng trai đạp xe đạp quay đầu lại cười rạng rỡ như ngày xưa.

Nhưng không ngờ đợi mãi, Lạc Tự vẫn cứ ru rú trong góc khuất của Truyền Thông Chu Tước.

Anh ta cũng chẳng biết thù hận trong lòng mình đến từ đâu, rõ ràng đã cho Lạc Tự biết bao cơ hội, vậy mà Lạc Tự vẫn không chịu cúi đầu nhận sai lấy một lần.

Thế là anh ta tự tay nâng đỡ Hà Mộ, chính là để cho Lạc Tự thấy, người này chẳng đẹp bằng Lạc Tự, cũng chẳng có diễn xuất sinh động như anh, chỗ nào cũng thua kém anh, nhưng Âu Tuấn Thao này tự tay tạo ra cậu ta. Anh ta có thể dễ dàng cướp đi ấn tượng ban đầu đẹp đẽ nhất mà khán giả từng dành cho anh, cướp đi vai diễn của anh, vị trí của anh, tất cả mọi thứ của anh.

Anh ta mặc kệ để Hà Mộ chèn ép Lạc Tự, để Lạc Tự hứng chịu mọi lời mắng nhiếc và áp lực từ hàng ngàn fan hâm mộ. Anh ta chờ Lạc Tự đến trước mặt mình, cúi đầu nói một câu "Là tôi sai rồi" hoặc "Xin hãy tha cho tôi". Nhưng Lạc Tự vẫn không đến.

Cho đến một ngày, Âu Tuấn Thao nhìn thấy Lạc Tự trong một sự kiện. Vừa đối mặt với đoàn đội của Hà Mộ thì lập tức né tránh, ánh mắt cũng không còn chút ánh sáng nào. Fan của Hà Mộ bàn tán cười nhạo bộ đồ rẻ tiền mà anh mặc ngày hôm đó, rõ ràng Lạc Tự nghe thấy mà chỉ cúi đầu không nói gì, đúng là nhún nhường đến mức chạm đáy.

Âu Tuấn Thao nhận ra mình đã không còn chút thương xót nào, ngược lại chỉ cảm thấy chán ghét.

Tất cả những điều này đều là lựa chọn của Lạc Tự. Ở bất cứ nơi nào cũng có quy tắc vận hành riêng của nó. Lạc Tự không có sức phản kháng hiện thực, lại hèn nhát không dám đối diện với sự bất lực của mình, thật sự vô cùng thảm hại.

Có lẽ là hai năm, hoặc cũng có thể là ba năm, Âu Tuấn Thao đã không còn để tâm đến người này nữa.

Cho đến hôm nay, anh ta nhìn thấy đoạn video thử vai do tài khoản chính thức của đoàn phim [Phản Kích] đăng lên. Khi Lạc Tự cầm kịch bản đâm mạnh lên mu bàn tay của nhân viên, rồi thản nhiên, cao ngạo mà nói: "Nhưng tôi ngủ không ngon", trái tim Âu Tuấn Thao lại một lần nữa bị xuyên thủng.

Bao năm qua sự kiểm soát và h*m m**n quyền lực của anh ta đã tích tụ thành núi vàng biển ngọc, tưởng chừng không thể lay chuyển, nhưng lại rạn nứt vào khoảnh khắc đó. Lọn tóc trượt xuống bên tai Lạc Tự như muốn nhuộm cả thế giới của anh ta thành một màu sắc khác, giống như một loại khí khái không thể diễn tả bằng lời, nện thẳng vào tim anh ta.

Âu Tuấn Thao nhắm mắt lại, tựa người vào lưng ghế, thở ra một hơi thật sâu.

"Thôi, chỉ là một buổi thử vai thôi mà."

Có lẽ đợi đến khi [Phản Kích] phát sóng, tất cả ảo tưởng về Lạc Tự trong anh ta sẽ tan biến.

Chuyện ồn ào quanh việc tuyển vai cũng cứ thế lắng xuống, giới giải trí lại trở về cảnh ca múa thái bình, Hà Mộ vẫn xuất hiện trong các chương trình, có vài người lên tiếng chê bai cậu ta thì đều bị fan phản bác lại. Mọi thứ dường như chẳng có gì thay đổi.

Lạc Tự đang thu dọn hành lý trong căn hộ nhỏ của mình, chị Thôi thì đứng bên cạnh liên tục nhắc nhở.

"Nhớ mang kem chống nắng! Cả loại xịt lẫn loại bôi đều phải mang theo!"

"Em mang rồi, mang rồi." Lạc Tự đáp.

"Cả đồ trang điểm cũng phải mang nhé. Kem nền, phấn phủ, che khuyết điểm… lỡ như thợ make up trong đoàn bận, em phải tự trang điểm đấy!"

"Tin vào tay nghề của em đi." Lạc Tự giơ tay làm dấu ok với chị Thôi.

Nhưng trong lòng chị Thôi thì chẳng cảm thấy "ok" chút nào cả.

"Thật sự không để chị thuê cho em một trợ lý à?" Chị Thôi hỏi.

"Cát

-xê của em có bao nhiêu đâu? Việc trợ lý làm em đều tự làm được." Lạc Tự trả lời.

"Em mang đủ quần áo chưa? Có mỗi cái vali nhỏ vậy thôi à?"

"Đủ rồi đủ rồi! Vai của em quay khoảng ba ngày là xong, em mang đồ cho một tuần. Vừa quay phim vừa có thể giặt giũ, dư sức rồi." Lạc Tự ngồi xổm bên vali kéo dây kéo lại.

"Hay để chị đi với em nhé?"

"Ôi trời, chị Thôi của tôi ơi!" Lạc Tự đứng dậy giữ vai Thôi Trúc Tâm rồi nói: "Chị mà cứ đi theo em thì ai đi bàn hợp đồng, nhận vai cho em đây? Hai ta nằm phơi nắng chung một chỗ rồi thành cá khô hứng gió Tây Bắc à! Chị yên tâm đi, đoàn phim của đạo diễn Lâm làm việc nghiêm túc lắm, không có mấy trò phù phiếm đâu. Còn chẳng có thời gian mà nghiên cứu kịch bản nữa là, ai rảnh mà so đo đang mặc đồ hiệu hay có bao nhiêu trợ lý chứ?"

Nghe Lạc Tự nói vậy, Thôi Trúc Tâm cũng yên tâm không ít.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!