Chương 10: Tiêu chuẩn thẩm mỹ

"Cái đó… dây buộc tóc, cậu trả lại cho trợ lý của cậu giúp tôi nhé? Giúp tôi cảm ơn cô ấy, cũng cảm ơn cậu."

Lạc Tự vừa định tháo dây buộc tóc ra, Cố Tiêu Duy chỉ nhàn nhạt nói: "Không cần đâu, búi tóc nhỏ trên đầu cô ấy vẫn khá chắc chắn."

Lạc Tự ngại ngùng cười nhẹ một cái.

Thang máy phía bên kia mở ra, Cố Tiêu Duy đưa tay ngăn cửa thang, nói một câu: "Đàn anh."

Ý là cậu là đàn anh, anh vào trước đi.

Kiếp trước khi từng tiếp xúc với Cố Tiêu Duy, Lạc Tự đã biết người này được giáo dục vô cùng tốt, đây là phép lịch sự của cậu, không có nghĩa là muốn gợi lại tình đồng môn.

Người tốt nghiệp Học viện Điện ảnh thì nhiều vô kể, nếu thật sự muốn nhắc lại tình đồng môn, Cố Tiêu Duy nhắc mấy ngày mấy đêm cũng không hết.

Thế nhưng tiếng "đàn anh" quen thuộc ấy vẫn khiến Lạc Tự trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Kiếp trước, lần đầu họ cùng diễn tập kịch nói, Cố Tiêu Duy cũng gọi anh như vậy.

Lạc Tự bước vào, nhấn tầng một, rồi quay sang hỏi Cố Tiêu Duy: "Còn cậu? Xuống bãi đỗ xe ngầm à?"

"Ừ." Cố Tiêu Duy khẽ đáp một tiếng, Lạc Tự giúp cậu nhấn tầng hầm.

Lạc Tự vốn tưởng cả hai sẽ im lặng cho đến khi tới tầng một, không ngờ Cố Tiêu Duy lại lên tiếng trước: "Đàn anh đang ở đâu?"

"Hả? À nhà nghỉ ở gần đây." Lạc Tự nói.

"Nhà nghỉ nào?" Cố Tiêu Duy hỏi tiếp.

"Nhà nghỉ… Tịnh Muội."

Cái tên này thật sự có chút khó nói, nghe cứ như là nơi không đứng đắn vậy.

Vấn đề là, khách sạn đàng hoàng rẻ nhất cũng phải 120 tệ một đêm, còn nhà nghỉ Tịnh Muội này chỉ 60 tệ.

Nhưng Cố Tiêu Duy có tu dưỡng rất tốt, không yêu cầu Lạc Tự lặp lại tên nhà nghỉ, cũng không hỏi vì sao lại ở chỗ như vậy.

Chỉ khi gần đến tầng một, cậu nói: "Tốt nhất nên tìm chỗ gần hơn, đạo diễn Lâm có thói quen bàn kịch bản tới tận nửa đêm."

Lạc Tự cười: "Được gặp mặt đạo diễn Lâm để thử vai đã là vinh hạnh của tôi rồi."

Ý là có được chọn hay không còn phải xem số trời.

"Cảm ơn, hữu duyên gặp lại." Khi bước ra khỏi thang máy, Lạc Tự nói với Cố Tiêu Duy.

Hai phút sau, thang máy của Cố Tiêu Duy từ tầng hầm lên đến tầng một, cửa mở ra, trợ lý Tiểu Cầm xách theo một túi đồ ăn vặt bước vào.

"Ơ? Anh Cố, không phải anh đang đọc kịch trong phòng bản sao?"

"Ra ngoài đi dạo một chút." Cố Tiêu Duy nói.

"Đi dạo?" Tiểu Cầm nhìn cậu đầy nghi ngờ.

Chẳng lẽ đi dạo của anh Cố là… đi vòng quanh bãi xe dưới khách sạn một phút đồng hồ?

Lạc Tự rời khách sạn, lần theo điện thoại mất gần hai mươi phút mới tìm được một con phố nhỏ, trên phố có khá nhiều hàng ăn vặt. Anh tùy tiện chọn một quán, gọi một bát hoành thánh.

Điện thoại rung lên, hiển thị một tin nhắn lạ, là của trợ lý đạo diễn: Đạo diễn Lâm dặn anh, tạm thời đừng cắt tóc.

Lạc Tự cúi đầu cười khẽ, xem ra anh đã giành được vai Bạch Dĩnh rồi.

Cùng lúc đó, Hà Mộ đang gọi điện cho Cao Hòa, yêu cầu đối phương bằng mọi giá phải giữ lại vai Bạch Dĩnh cho mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!