Chương 3: (Vô Đề)

"Chào cô, tôi là chồng của Phan Minh Huệ tên Hạ An, giờ này không còn xe đâu, cô lên đi tôi cho cô quá giang"

Chần chừ một lát, Vương Diễm quyết định lên xe anh ta ngồi, mở cửa xe vào trong, cả cơ thể cô như được sưởi ấm.

Hạ An nhìn người phụ nữ đã vào xe, cẩn thận anh bật hệ thống sưởi lên, anh hỏi cô.

"Cô về đến đâu?"

"Anh cho tôi xuống chung cư S nhé" 

"May mắn tôi cũng gần đó" 

"Cảm ơn anh"

"Không có gì"

Vương Diễm quan sát anh ta, một người đàn ông điển trai, cơ thể cao lớn, nhìn qua tấm thẻ nhân viên treo trên gương chiếu, anh ta còn là giáo sư tại đại học danh tiếng.

Cô không hiểu nổi Phan Minh Huệ, một người đàn ông xuất sắc như vậy, tại sao cô ta lại đi ngoại tình với một kẻ như chồng cô.

Rõ ràng là Vũ Thiên Kỳ không giỏi bằng, đẹp bằng, giàu bằng thậm chí địa vị xã hội cũng không bằng, cô thở dài tiếc nuối, nếu như là cô thì chắc chắn sẽ yêu thương người đàn ông này tới chết. 

"Vợ tôi đã ngoại tình với chồng cô, cô chắc hẳn cũng biết"

Vương Diễm hơi giật mình vì câu hỏi thẳng thừng của anh ta, cô suy nghĩ một lát rồi trả lời. 

"Tôi đã biết"

"Cô muốn trả thù không?" 

"Không, tôi không muốn"

"Tại sao chứ, anh ta đã phản bội cô mà?"

"Đúng đã phản bội tôi, tôi có tức giận nhưng hận thù thì không, tôi đã quá mệt mỏi vì nhiều thứ khác, tôi không còn sức có chỗ cho sự hận thù"

Hạ An ngạc nhiên, lần đầu tiên anh thấy một người có quan điểm lạ kỳ như Vương Diễm, anh cẩn thận nhìn cô một lát.

Vương Diễm rất thanh tú, gương mặt gây thiện cảm, cảm giác ai cô cũng có thể làm quen và thân được, một kiểu người rất dễ chung sống đây.

"Tôi đoán cô hết yêu anh ta rồi, nên cô mới bình thản vậy" 

"Tôi nói anh đừng giận, chúng tôi đã ngừng nói chuyện với nhau từ 3 tháng trước, anh ấy nói chỉ yêu vợ anh, chưa bao giờ có tôi" 

"Sao tôi phải giận, vì anh ta yêu vợ tôi sao?"

"Chẳng phải anh cũng yêu vợ anh sao?" 

"Tôi hành động rõ ràng vậy à"

Đầu Vương Diễm gật nhẹ, đôi tay giơ lên và vai nhún thể hiện điều anh vừa nói là tất nhiên, Hạ An cười nhẹ. 

"Tôi lo cho cô ấy, chăm sóc cô ấy, thương xót cho vết thương của cô ấy, như là nhiệm vụ của người chồng, tôi đã từng yêu cô ấy nhưng đó là việc của 1h trước, hiện tại tôi thật sự hận cô ấy"

"Có yêu mới có hận" 

Gác Xép Của Tiếu Tiếu

"Đúng, nhưng tôi rất lý trí vì vậy mà cô ấy mới thấy tôi nhàm chán"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!