Chương 2: (Vô Đề)

"Sao có chuyện gì mà gọi lắm thế"

"Mẹ à, chồng con bị tai nạn, đang ở viện" 

Giọng bà ta thay đổi hẳn, cuống cuồng hỏi thăm con trai.

"Nó bị nặng không, bị khi nào, tại sao bây giờ cô mới báo" 

"Anh ấy bị chiều nay, con cũng vừa mới đến, mà con gọi ba mẹ không ai bắt máy, chứ không phải là con không báo" 

"Tại tôi bận, cô mau nói cho tôi địa chỉ, tôi sẽ đến ngay"

Nói xong bà ta cúp máy, Vương Diễm nhìn vào điện thoại bị ngắt, cô nhắn một loạt tin nhắn tới số vừa gọi.

Cô biết trong 2 năm làm vợ, bụng Vương Diễm không động tĩnh gì, làm bà ấy từ yêu quý dần dần căm ghét cô, móc mỉa cô là loại gà không đẻ được trứng.

Gác Xép Của Tiếu Tiếu

Cũng vì yêu anh, cố gắng chịu đựng mỗi ngày, uống đủ thứ thuốc thụ thai, tiêm chích định kỳ mong sao mình có một đứa bé.

Nhưng bây giờ, Vương Diễm cảm thấy may mắn vì không có đứa bé nào ra đời cả, cả hai có thể thoải mái mà ly hôn.

Sau gần 4 tiếng chờ đợi, ba mẹ chồng cô cũng tới, bà Đỗ Hoa khóc lóc đòi nhào vào xem con trai, thấy vậy ông Vũ Quốc Anh kéo bà lại, ông hỏi con dâu.

"Sao rồi, con biết lý do vì sao mà vậy không?" 

"Con có hỏi, biết được nguyên nhân là do mất phanh"

Đỗ Hoa gào lên, bà nằm vật ra sàn tay đập vào n.g.ự. c liên hồi, do quá ồn ào bác sĩ phải ra nói bà ta mới chịu dừng lại. 

"Tự nhiên lại mất phanh, chắc chắn thằng bé bị ám hại"

"Mẹ à, xe đó không phải của anh ấy, xe đó của người đi cùng anh ấy" 

"Hả ai đi cùng, chúng ta đến bắt đền người đó, do họ mà con trai tôi mới bị vậy"

Bà ta vội vàng đòi đi tìm người, cô cản bà ta lại rồi nói. 

"Mẹ người đó cũng đang cấp cứu, còn chưa tỉnh mẹ bắt đền cũng có được gì"

Nghe vậy bà ta mới thôi, nhưng không từ bỏ ý định, bà ta sẽ chờ cho người nhà họ đến rồi bắt đền họ ngay.

Vương Diễm mệt mỏi bóp trán, đúng lúc này một người đàn ông chạy đến phòng của Phan Minh Huệ, cô đoán đây là chồng của cô ta.

Anh ta chạy đến phòng, được y tá ngăn lại và hỏi han, sau đó mới cho anh ta vào chăm sóc.

Ông Vũ Quốc Anh nhìn người đàn ông đó thì giật mình, cúi đầu xuống không dám ngẩng lên.

Cô nhìn biểu hiện lạ của bố chồng, lấy làm kinh ngạc vô cùng, ông có quen với anh ta sao.

Tiếng bác sĩ vang lên, phá vỡ dòng suy nghĩ của cô. 

"Người nhà bệnh nhân Vũ Thiên Kỳ vào đi, bệnh nhân đã tỉnh lại rồi"

Ba người nghe vậy vội đứng lên vào trong phòng, cô đi cuối cùng ánh mắt đánh qua phòng bên cạnh, trầm ngâm giây lát rồi đi vào.

Trong phòng bệnh, Vũ Thiên Kỳ đã tỉnh lại hẳn, anh ta nhìn thấy người nhà thì gương mặt có chút ủy khuất.

Bà Đỗ Hoa nhìn nửa thân trên của con trai băng bó, bà ta lại khóc lớn, anh ta khó nhọc mở miệng. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!