Chương 1: (Vô Đề)

Gác Xép Của Tiếu Tiếu

Cô vội vàng thu xếp mọi đồ đạc, nhanh chóng chạy tới bệnh viện, trong lòng cô thầm cầu nguyện rằng anh sẽ không sao.

Bệnh viện nằm khá xa chỗ cô làm việc, phải đi taxi gần 1h30 cô mới tới nơi, do vụ tai nạn ở đó nên họ chỉ còn cách cho nạn nhân vào cơ sở gần nhất.

Vương Diễm đến nơi thì trời cũng vừa sập tối, cô chạy vào quầy hỏi y tá, cô được họ dẫn đến phòng bệnh của Vũ Thiên Kỳ.

Cả người anh cắm đầy dây dợ, toàn bộ đầu anh đều bị băng bó, may mắn tay chân anh chỉ bị thương nhẹ, cô xót xa khi nhìn vào trong, nước mắt cô khi này mới bắt đầu rơi xuống, tiếng bác sĩ vang lên, cô lau nước mắt bình tĩnh lại và lắng nghe. 

"Cô là vợ của bệnh nhân phải không?" 

"Vâng chính là tôi thưa bác sĩ"

"Tạm thời anh ấy đã qua cơn nguy kịch, cô hãy làm thủ tục nhập viện, ngoài ra cảnh sát cũng muốn gặp cô, họ sẽ trao trả cho cô một số đồ dùng của anh ấy"

"Vâng cảm ơn bác sĩ"

"À cô có quen người đi cùng anh ấy không?"

" Nếu người đi cùng là đồng nghiệp của anh ấy, thì có thể tôi sẽ biết" 

"Vậy cô đi theo tôi sang phòng bên cạnh, nếu như cô biết có thể tìm người thân hộ bệnh nhân luôn"

Vương Diễm gật đầu đi theo bác sĩ sang phòng bên, từ ngoài nhìn vào, trên giường bệnh là một người phụ nữ.

Cô ta không bị thương quá nặng, chỉ bị băng bó nhẹ phần trán, còn lại toàn bộ cơ thể lành lặn.

Nhìn chằm chằm vào gương mặt đó, Vương Diễm nhận ra ngay đó là ai.

"Cô biết cô ấy chứ?" 

Trấn tĩnh lại, cô gật đầu với người bác sĩ, ông dường như cũng cảm nhận được có gì đó không ổn, nhìn gương mặt người phụ nữ trước mắt, giây trước còn rất đau khổ giây sau ông đã thấy cô ấy rất bình thản. 

"Cô ấy là người yêu cũ của chồng tôi"

Giọng Vương Diễm vang lên nhẹ nhàng, vị bác sĩ như hiểu ra, ông vỗ nhẹ lên vai cô và rời đi.

Cô nhìn vào phòng bệnh, tay cô nắm chặt lại rồi buông thõng xuống, nhắm đôi mắt lại rồi từ từ mở ra, Vương Diễm thở phào một hơi.

Sau khi đăng ký giấy tờ xong, cô đi theo một vị cảnh sát để lấy đồ, cầm thùng đồ trên tay, vị cảnh sát cho cô biết thêm về vụ việc. 

Tai nạn xảy ra do mất phanh, họ lao xuống dốc và đ.â. m vào tảng đá vệ đường, Vũ Thiên Kỳ đã dùng thân mình che cho Phan Minh Huệ nên anh bị thương nặng hơn.

Cô gật đầu cảm ơn vị cảnh sát, ngồi xuống băng ghế, để chiếc thùng trên đùi, cô đưa tay mở thùng ra xem xét bên trong. 

Bên trong thùng, có một chiếc điện thoại, ít quần áo, ví tiền, một số giấy tờ và một camera.

Cầm camera lên, Vương Diễm mở lên xem bên trong có gì, dù đã biết trước nhưng cô vẫn kinh ngạc với đoạn phim trong đó.

Toàn bộ các thước phim đều là cảnh ân ái của cả hai người, rất nồng cháy đủ các tư thế, họ chuyên nghiệp không khác gì diễn viên, cô chán nản cất chiếc camera đi.

Đặt chiếc thùng qua bên cạnh, cô gục đầu xuống đôi bàn tay, âm thầm nghĩ lại mọi kí ức với chồng mình.

Vương Diễm và Vũ Thiên Kỳ đã kết hôn được hơn 2 năm, mới đầu tình cảm của họ rất tốt, cho đến một đêm kỉ niệm 2 năm ngày cưới, anh vô tình thốt ra cái tên Phan Minh Huệ, cả anh và cô đều biết người đó là ai.

Điều khiến Vương Diễm không thể chấp nhận được là vào giây phút đó, anh nói anh vẫn còn yêu cô ta, cô nhớ mình đã hét lên mắng anh là kẻ đốn mạt lừa đảo, cô đã ném mọi thứ vào anh.

Cô vô cùng tức giận mà cãi nhau với anh, cả hai cãi từ chuyện nhỏ sang đến chuyện to hơn. Anh lôi chuyện ba mẹ cô ly dị ra nói, cô lôi việc mẹ anh ngoại tình ra mạt sát, kết cục cả hai đã tổn thương nhau đến mức không thể hàn gắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!