Chương 39: Chứng sợ con gái của Hồ Hồ…

Dịch: Hỏa Dực Phi Phi

Từ Bắc cảm thấy thầy giáo Giang rất khốn nạn, cậu ta không nói với Lang Cửu "cua gái" nghĩa là gì, chỉ nói dẫn cậu cùng bạn học ra ngoài chơi, Lang Cửu vì rất hiếm khi ra ngoài chơi, cho nên hôm qua vẫn còn hứng chí bừng bừng.

Từ Bắc dậy thật sớm, trực tiếp kéo sói con vẫn còn đang giả làm quả cầu lông trên giường, hắn không có lý do gì không cho Giang Việt dẫn Lang Cửu ra ngoài chơi, nhưng có rất nhiều hạng mục cần chú ý, hắn tổng kết trong mơ cả một đêm, phải dặn dò rõ ràng trước đã.

Lúc sói con bị kéo xuống sàn nhà vẫn đang ngủ, Từ Bắc lật nó lại mặt hướng lên, vừa gãi bụng nó vừa dùng tay lật mí mắt nó lên: "Con trai à, mày tỉnh ngủ mau, mày định lát nữa để Giang Việt lôi mày đi cua gái sao."

Sói con hừ hừ một tiếng, rất hưởng thụ nghểnh cổ để Từ Bắc gãi bụng cho nó.

Từ Bắc gãi một hồi, cầm lấy quần áo của Lang Cửu ném xuống đất: "Mau sửa soạn mặc xong quần áo, bố còn có chuyện phải dặn dò mày."

"Thứ nhất, hôm nay nếu gặp phải con gái, hắc hơi thì được, nhưng không được nhăn mặt với người ta," Từ Bắc đứng bên cạnh Lang Cửu nhìn cậu chải răng, "Thứ hai, đừng để người ta nhìn thấy răng của mày, Giang Việt cũng không được, thứ ba, đừng gây chuyện gì hết, động tác không được quá nhanh…"

Lang Cửu vẫn luôn ừm ừm ừm, lại quay đầu cười nhe nhe răng với Từ Bắc: "Biết rồi."

Từ Bắc nhìn ra được Lang Cửu rất vui vẻ, lúm đồng tiền phối với răng nanh rất ưa nhìn, hắn ngơ ngẩn cả người, quên mất sau đó muốn nói gì nữa, nửa ngày mới nhớ ra: "Còn nữa, không được nói năng lung tung, những lời không được tùy tiện nói với người khác trước đó bố từng dặn mày vẫn còn nhớ chứ?"

"Yên tâm đi bảo bối." Lang Cửu ném lại một câu rồi chạy vào phòng khách mặc áo khoác.

"… đệt."

Lúc Giang Việt đến thì tuyết rơi, cậu ta đạp vào cửa, chà tay kịch liệt, nhìn thấy bên trong áo lông của Lang Cửu chỉ có một áo thun chữ T, lại nắm nắm quần cậu, thế mà chỉ mặc mỗi quần đơn: "Không được không được, Cửu ngoan, cậu muốn thể hiện cũng phải đúng lúc, bên ngoài tuyết rơi rồi…"

"Không lạnh." Lang Cửu đứng bên cửa sổ nhìn nhìn ra ngoài, cậu thích trời tuyết, tuyết hôm nay không tính là lớn, nhưng cũng khiến cậu cảm thấy rất thoải mái.

"Chú hai, chú dạy dỗ thế nào vậy, sẽ bị cảm đấy, lúc chú ra ngoài thì quấn như cái mền," Giang Việt bất mãn nhìn Từ Bắc, cậu ta không muốn dẫn Lang Cửu ra ngoài chơi một chuyến quay về lại khiến người ta đổ bệnh, "Sao em chú ra ngoài thì đối xử như thế."

"Nó là vậy đó, yên tâm," Từ Bắc rút ra một xấp tiền trong ví nhét vào tay Giang Việt, "Nó không biết xài tiền, cậu cầm lấy, nên tiêu thì tiêu…"

"Biết rồi, thần tài." Giang Việt nhét tiền vào túi, cậu ta rất ít khi thấy Từ Bắc ra ngoài, người này dường như cũng không cần đi làm, nhưng trong ví luôn luôn có tiền, lấy tiền ra trước giờ vẫn không đếm.

"Còn nữa…" Từ Bắc do dự một chút, hắn vẫn có phần không yên tâm việc Lang Cửu tiếp xúc với con gái, "Em tôi đối với con gái có hơi, ầy, dù sao cũng là không thích lắm, cậu trông chừng chút."

"Có tôi rồi chú yên tâm," Giang Việt vỗ vỗ ngực, "Cửu ngoan, xuất phát."

Từ Bắc đứng trước cửa sổ nhìn Giang Việt và Lang Cửu đang đi xa trong tuyết, duỗi thắt lưng, ngồi xuống trước bàn. Hai ngày nay phải thay thuốc, hắn muốn bóc ra xem thử tình hình bên trong thế nào đã, cái tay này thỉnh thoảng lại nhói lên một trận, khiến hắn rất bực mình.

Hôm nay nên nhân lúc Lang Cửu không có ở nhà đến bệnh viện một chuyến, kế hoạch của Từ Bắc là vậy, sau khi bóc băng gạc ra, suy nghĩ này càng mạnh mẽ, hắn nhìn tay mình có phần phiền não mắng nhẹ một câu: "Đệt mợ!"

Đi bệnh viện thôi, Từ Bắc quấn băng tay trở lại, rất tốn sức mặc áo, cầm lấy điện thoại thầm nghĩ có phải nên gọi 114 hỏi xem gần đây chỗ nào có bệnh viện không.

Có người ngâm nga lên lầu, cầu thang bị giẫm vang trời, Từ Bắc nghe được hai câu, hát là "Là nói cả đời mệnh phạm đào hoa, một quẻ kia là ai tính cho người…", điệu hát đã trật khỏi ngũ hành luôn rồi, nếu không phải nghe ca từ, có thể sẽ tưởng đang hát bài khác.

Từ Bắc mở cửa ra, nói vui với người đang vừa hát vừa giậm chân: "Tôi bảo này bạn học Bệ Nhã, em lạc điệu lạc đến là hăng hái nhỉ."

"Chú hai, chú như vậy không đúng rồi, ai lại nói thế trước mặt người đẹp," Bệ Nhã xách một túi bánh bao, lơ đãng vẫy vẫy tay, mặt cười rạng rỡ, "Ăn bánh bao không? Mua nhiều lắm."

"Hăng hái quá, ăn không nổi rồi," Từ Bắc cười cười, chỉ chỉ tay mình, "Gần chỗ các người có bệnh viện không, tôi muốn đi khám tay thử."

"Có, không xa, chú đi bây giờ sao, em dẫn chú đi," Bệ Nhã mở cửa vứt bánh bao vào nhà, "Em có xe em có xe."

Vốn Từ Bắc chỉ định hỏi thăm tuyến đường, không muốn để một cô bé dẫn đường cho mình giữa trời tuyết, nhưng Bệ Nhã rất nhiệt tình, cộng thêm còn có xe, hắn do dự một lát thì đồng ý.

Chỉ là lúc xuống đến dưới lầu nhìn thấy xe của Bệ Nhã, Từ Bắc suýt nữa khóc ròng, hắn chỉ vào một chiếc xe nhỏ màu hồng đậu bên đường nhìn Bệ Nhã: "Cừu con(1)?"

Giang Việt dẫn Lang Cửu vẫy xe thẳng đến cửa sau Học viện Nghệ thuật, lúc ở trên xe cậu ta lấy ra mấy tờ tiền Từ Bắc cho cậu ta ra bỏ vào túi Lang Cửu, nhỏ giọng nói bên tai cậu: "Cửu ngoan, đàn ông trên người không thể không có tiền, đặc biệt là lúc cua gái, cậu cầm một ít, lúc dùng tôi sẽ dạy cậu."

"Ừm." Lang Cửu gật gật đầu, quay đầu nhìn hoa tuyết bay ngoài cửa sổ xe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!