Chương 37: Khóa vệ sinh sinh lý của Cửu ngoan…

Dịch: Hỏa Dực Phi Phi

"Giới thiệu bạn gái?" Giang Việt nhìn ánh mắt nóng bỏng cùng đôi môi sưng vù của Từ Bắc, có hơi ngơ ngác lặp lại lời hắn.

"Ừ, trường sư phạm của cậu chắc chắn có nhiều con gái," Từ Bắc châm điếu thuốc, điều chỉnh cả nửa ngày mới ngậm chắc trên miệng, "Cậu tìm cho nó một cô thích hợp…"

"Chú hai, chú xác định không phải đang tìm giúp mình trá hình chứ?" Giang Việt cắn bút, nhìn hắn vẻ nghiên cứu, "Chú nói mười câu thì hết tám câu là giả rồi, quả thực quá không đáng tin."

Từ Bắc ngẩng ra, phun một ngụm khói, vốn dĩ định phun vòng khói, nhưng vì môi sưng, chỉ phun được vòng bẹp, thoạt nhìn giống như phun ra từ miệng cá, hắn có phần phiền muộn duỗi tay xua tan khói đi: "Tôi mười câu hết tám câu giả khi nào?"

"Tôi sẽ không vạch mặt chú từng việc, chẳng nghĩa lý gì," Giang Việt lấy một tập 《Nhìn hình nhận chữ》 từ trong túi ra đặt lên bàn, đây là nội dung dạy học hôm nay, cậu ta cố tình chạy một chuyến ra quầy nhi đồng của hiệu sách, "Dù sao thì mất trí nhớ chú cũng lôi ra được, còn có gì không đáng tin hơn nữa thì cũng đừng lỡ lời nói ra…"

"Đệt, cậu không tin à?" Từ Bắc rất kinh ngạc, tiếp đó lại vui vẻ.

Hôm qua hắn đã dùng thời gian mười phút thành khẩn tường thuật với Giang Việt chuyện đứa em đáng thương của hắn chạy quá nhanh đâm vào tường mà mất trí nhớ như thế nào, Giang Việt rất đau đớn nghe xong rồi cũng không nói thêm gì nữa, chỉ vỗ vỗ vai hắn xin hắn nén bi thương, sau đó ăn cơm trưa cùng bọn họ.

Thì ra hắn tốn nhiều công sức tự biên tự diễn như vậy, người ta căn bản là không tin.

"Tin thế nào được, còn chẳng bằng chú nói cậu ấy xuyên không tới," Giang Việt cũng cười cười, cậu ta cũng không để bụng Từ Bắc miệng toàn nói điêu, những cái này đều là việc riêng nhà người ta, cậu ta không muốn nghe ngóng nhiều, "Có điều chuyện giới thiệu bạn gái này có hơi khó khăn, chú cũng thấy rồi, em trai chú tuy rất đẹp trai, nhưng kiểu biểu đạt ba câu rưỡi này, bạn gái không yêu nổi."

"Cậu dạy nó, tôi thấy cậu biết dạy lắm mà, ít nhất bây giờ nó có thể nói cả câu rồi, nó ở cùng tôi thời gian dài như vậy, nói chuyện không lúc nào vượt quá ba chữ."

"Đó là vì chú căn bản chưa từng dạy cậu ấy," Giang Việt rất không khách sáo chỉ ra, lại thở dài, "Nhắc đến thì, chuyện yêu đương này cũng không phải có thể dạy được đâu, lại nói, cậu ấy cũng chưa bao lớn, chú gấp cái gì?"

"Lão tử không gấp được sao!" Từ Bắc sờ miệng rống lên, môi căng đau, không biết nên giải thích thế nào với Giang Việt hắn gấp vì cái gì.

"Lúc nên yêu đương cậu ấy tự sẽ yêu, đến lúc đó chú muốn cản cũng không cản được," Giang Việt cười cười, đưa cuốn 《Nhìn hình nhận chữ》cho Lang Cửu nãy giờ vẫn đứng bên cạnh nghe bọn họ nói chuyện, "Nhìn này, hôm nay chúng ta học mặt chữ trên này."

Lang Cửu rất hứng thú sáp lại gần, bò ra bàn lật xem. Từ Bắc liếc cậu một cái, có hơi bất đắc dĩ nhỏ giọng nói với Giang Việt: "Vấn đề là bây giờ nó… lão tử sao cứ cảm thấy nó không phân biệt được nam nữ?"

Giang Việt đang cúi đầu lấy vở trong túi, nghe thấy lời này rất kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, kế đó ánh mắt dần dần dời đến môi Từ Bắc, một vệt tươi cười từ trong mắt chầm chậm tràn ra, cậu ta nhìn Lang Cửu ý vị thâm trường, lại chuyển sang nhìn Từ Bắc: "Hả… không phân biệt được nam nữ? Mất trí nhớ triệt để vậy sao…"

"Đệt, đợi đã," Từ Bắc bị nụ cười của Giang Việt làm cho nổi da gà, "Không phải như cậu nghĩ đâu… đệt, cậu có phim heo chứ, cho tôi mượn cũng được, bạn gái gì đó vẫn không bằng trực tiếp thế này."

"Phim heo." Lang Cửu lật sách, thuật miệng đáp một câu.

"Ừ," Từ Bắc ừ xong mới phát hiện câu này là Lang Cửu nói, vỗ đánh chát vào lưng cậu, "Mày câm miệng!"

Từ Bắc và Giang Việt tiến hành hoạt động giao dịch phim heo trong phòng ngủ, Từ Bắc làm sao cũng không ngờ, trong MP4 Giang Việt mang theo bên người lại có những thứ này, hơn nữa có đến mấy bộ.

Giang Việt ngồi xổm sau cửa phòng ngủ, lấy MP4 trong túi ra đưa đặt vào tay Từ Bắc giống hệt mấy người bán rong phim heo đang chào hàng: "Chú hai, bộ nào cũng là tinh hoa, chắc chắn chú biết, chất lượng bảo đảm."

Từ Bắc rất kinh ngạc nhìn đùi ngực lăn lộn trên màn hình, nói nhìn không ra thằng nhóc cậu thế mà lại mang theo những thứ này đi khắp phố phường.

"Chú yếu là để nghe nhạc, những thứ này phòng khi cần đến thôi, chú xem bây giờ chẳng phải đã có đất dụng sao."

"Cái này hai ngày nữa trả cậu, tôi cho nó xem mấy thứ này."

"Không thành vấn đề, vậy tôi đi dạy đây," Giang Việt rất sảng khoái đặt luôn tai nghe vào tay Từ Bắc, xoay người đi ra phòng khách, ngẫm nghĩ lại ngoái đầu, "Thực ra, tôi muốn nói là… thứ này không nhất định có ích… ý tôi là, có những thứ là trời sinh rồi…"

"Đi ra dạy học của cậu đi." Từ Bắc phẩy phẩy tay, cầm MP4 ngồi trên giường.

Thực ra dạy học cho Lang Cửu rất thoải mái, nếu không phải Từ Bắc căn bản không có kiên nhẫn dạy, Lang Cửu cũng không đến nỗi mấy tháng trời đến nói cũng không nói được.

Giang Việt cảm thấy dạy học thế này rất thú vị, trên cơ bản nói một lần Lang Cửu đã có thể ghi nhớ, chỉ cần trò chuyện nhiều với cậu, khuyến khích cậu mở miệng nhiều là được, Giang Việt chỉ không hiểu là, nếu nói cậu không phải mất trí nhớ, trong đầu sao có thể trống rỗng như một tờ A4 thế.

"Tôi biết rồi, cậu được dã nhân nuôi lớn, hay là khỉ này nọ," Giang Việt duỗi thắt lưng, đã học gần một tiếng, nên nghỉ một lát rồi, cậu ta ngó ngó Từ Bắc đang cầm MP4 ngồi trên sô pha, "Chú hai, thời gian nghỉ, làm một ván đi."

"Làm cái gì?" mắt Từ Bắc cũng không ngẩng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!