Dịch: Hỏa Dực Phi Phi
Chuyện như ngủ sát vào đàn ông mà vẫn có thể cứng phía dưới, nếu đặt lên người khác, phỏng chừng sẽ đỏ mặt đến rán trứng gà được, đến Từ Bắc cũng ngại theo, nhưng Lang Cửu rất thản nhiên.
Cậu cũng không cảm thấy mình có phản ứng là việc gì ghê gớm, tiếp tục dúi vào người Từ Bắc, tay chống đầu, vẻ mặt khó hiểu.
"Bố…" Từ Bắc có chút bất đắc dĩ, nép nép vào tường, "Mày bị ngốc à, chi bằng mày nhịn giùm lão tử, nhịn không nổi nữa thì vào nhà vệ sinh thẩm, nhìn bố được cái lồng gì."
"Thẩm." Lang Cửu lặp lại một lần lời Từ Bắc.
"Chuyện này không cần lão tử dạy mày chứ!" Từ Bắc nén giọng nói một câu, nghĩ đến Thẩm Đồ vẫn còn ngồi dưới lần, đột nhiên cảm thấy nóng bừng cả mặt, hắn ngồi dậy nhoài lên cửa sổ cạnh giường nhìn một lượt xuống dưới, phát hiện Thẩm Đồ đã không còn ở cạnh bồn hoa nữa.
Lang Cửu thấy hắn đứng dậy, cũng tung chăn chuẩn bị ngồi dậy theo. Từ Bắc ngoái đầu, nhìn thấy suýt nữa muốn nhảy khỏi cửa sổ: "Mau đắp lên!"
"Nóng." Lang Cửu nằm chổng bốn chân, vẻ mặt khó chịu cay mày.
"Nhà vệ sinh mát mẻ, mày vào nhà vệ sinh mà chơi." Từ Bắc đạp cậu một cái, thấy cậu không có ý động đậy, chỉ đành duỗi tay sang kéo chăn lên lại.
"Khó chịu." Lang Cửu nhổm dậy phàn nàn một câu.
Từ Bắc ngồi xổm trên giường nhìn Lang Cửu, tay phải vì ngồi mà ứ máu có hơi đau như kim châm, có điều đầu hắn mới đau hơn. Đối diện với thằng nhóc cơ thể đã phát dục hoàn toàn, EQ lại là giá trị âm, hắn không biết nên làm gì.
Đừng nói EQ chẳng ra sao, IQ cũng chưa chắc qua cửa, Từ Bắc hơi phiền muộn.
"Khó chịu." Lang Cửu nói lại một lần, sau đó tung chăn ra, lần này tung tương đối dứt khoát, trực tiếp tung xuống đất.
"Vặn gãy đi thì hết khó chịu," Từ Bắc mắng một câu, tình huống này thực rất xấu hổ, Lang Cửu nằm như ông lớn, mắt hắn quả thực không biết nhìn đi đâu mới tốt, nhìn đi đâu cũng có thể dùng khóe mắt quét đến anh bạn nhỏ hùng dũng khí thế của Lang Cửu, sau cùng thở dài một hơi, nhìn bạn nhỏ Lang nói một câu, "… bố dạy mày một lần làm thế nào, sau này còn như vậy tự mày xử lý."
"Ừm."
Từ Bắc lớn như vậy rồi, con gái từng đụng vào không ít, nhưng hắn thề có trời, hắn thật chưa từng đụng vào đàn ông, lúc thẩm du tập thể nếu không phải đồng bọn hô lên lớn hơn nhỏ hơn hắn cũng lười nhìn vào thân người khác.
Không ngờ tay trái thâm tàng nhiều năm lần đầu tiên chính thức được sử dụng lại là dùng lên cậu nhỏ của người đàn ông khác, điều này quả thực khiến Từ Bắc có phần bi phẫn, tay nâng nửa ngày vẫn chưa hết ngượng ngùng mò qua.
"Cũng không biết chú Thẩm của mày có xem phim heo không…" Từ Bắc thu tay về, quét mắt quanh phòng, phát hiện nơi này của Thẩm Đồ đến ti vi cũng không có, cũng không có máy tính gì, "Đệt, còn chẳng có cả phương tiện giải trí."
"Khó chịu." Lang Cửu nhìn hắn, nghiêng người nửa nằm trên giường.
"Ầy… đệt mợ, nằm ngay!" Từ Bắc vỗ một bợp lên mông cậu, mẹ bà nó, không phải chỉ là thằng nhãi thôi sao, làm hết sức thôi.
Lang Cửu rất ngoan ngoãn lại lăn về, Từ Bắc cắn cắn răng, nhấc tay lên nắm.
"Ừm…" cơ thể Lang Cửu lại run lên, phát ra một tiếng rên rỉ rất thấp.
"Ừm cái bòi chứ ừm! Không được lên tiếng!" Từ Bắc cảm thấy trong lòng bàn tay một mảng nóng hổi, mặt bản thân cũng theo đó nóng bừng, cũng may không bật đèn, phải mà bật đèn, trên mặt nóng đến mức độ này, phỏng chừng sẽ hù chết Lang Cửu.
Từ Bắc tâm tình bi phẫn tràn trề bắt đầu làm mẫu cho Lang Cửu, còn chưa xóc được mấy cái, hô hấp của Lang Cửu đã rõ ràng có hơi dồn dập, cơ thể dần dần căng cứng, ánh mắt có phần tản mát.
Quả nhiên vẫn là con nít, phản ứng mạnh như vậy, trong lòng Từ Bắc đột nhiên có hơi buồn cười, tay lại gia tăng tốc độ.
Lang Cửu vì mệnh lệnh "Không được lên tiếng" của Từ Bắc mà vẫn luôn nhịn không phát ra tiếng, quả thực không nhịn nổi nữa, khe khẽ hừ một tiếng.
Tay Từ Bắc hơi ngừng lại, mang theo âm mũi, hơn nữa tiếng thở dốc không có bất kỳ ngụy tạo nào nhờ chất giọng khàn khàn của Lang Cửu mà nghe qua rất gợi cảm, phải, rất gợi cảm… Từ Bắc thế mà lại bị tiếng rên trầm thấp này khiến cho tim đập có phần hỗn loạn, hắn muốn bảo Lang Cửu câm miệng, nhưng ngẫm nghĩ lại cảm thấy có chút vô nhân đạo, chỉ đành tiếp tục động tác tay.
Âm thanh kiềm nén của Lang Cửu theo động tác tay của hắn thỉnh thoảng thổi tới, Từ Bắc cảm thấy trên người có chút khô nóng, không cần nhắm mắt, trước mắt đã toàn là mấy em trần truồng, hắn thở dài, mẹ nó thật là hành hạ.
Không quá bao lâu, Lang Cửu đột nhiên duỗi tay tóm lấy cánh tay Từ Bắc, nhìn Từ Bắc, nhờ ánh tránh, sương mù trong mắt khiến đồng tử cậu thoạt nhìn có chút mông lung.
"Mày làm gì đó, là muốn tiếp tục hay muốn dừng lại?" Từ Bắc hỏi một câu, ánh mắt này khiến hắn hoang mang trong nháy mắt, lúc nói chuyện phát hiện cổ họng mình cũng hơi khô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!