Chương 25: Đối thủ của Lang Hồ Hồ…

Dịch: Hỏa Dực Phi Phi

Từ Bắc tạm thời không thể liên hệ thợ săn mà người trước mắt nói với hình tượng thợ săn trong đầu mình lại được.

Lúc hắn nấp ở Bắc Lĩnh tránh Ban Đại Đồng, luôn ở lại trong một nhà thợ săn. Thợ săn này là người râu rậm, cơ thể cường tráng, thế nuốt núi sông, nghe nói một quyền có thể đấm ngất một con trâu. Lúc đi săn bình Thiêu Đao Tử không rời thân một tấc, có lúc sẽ quên mang súng, nhưng bình rượu chắc chắn sẽ không quên.

Mấy lần ông không mang súng cũng có thể mang về mấy con thỏ rừng, Từ Bắc vô cùng kinh ngạc, luôn cảm thấy thợ săn tay không tấc sắc cầm bình rượu là có thể săn mồi rất thần kỳ, sau đó mới biết đó là hôm trước ông đặt bẫy, hôm sau lấy con mồi về mà thôi.

Bất kể nói thế nào, nếu đem so sánh, Lâm Duệ thoạt nhìn trông như đồ sứ bên cạnh Ban Đại Đồng đó, quả thực không giống thợ săn…

"Người đó là thợ săn? Anh mở hội kể chuyện chắc." Từ Bắc lấy cái nồi cơm điện dưới mông ra đặt lên bàn, mở ra xem thử, chén thịt kho tàu để bên trong thoạt nhìn rất đẹp, nhưng hắn lại không muốn ăn, "Anh cũng đừng để bụng tôi không tin anh, người nói một câu đã khiến lão tử tin tưởng trên thế giới này cộng lại cũng không quá ba người."

"Anh ta chỉ săn sói," người đó lại không sốt ruột, chậm chạp mở miệng, khóe miệng mang theo nụ cười, hình thành đối lập rõ ràng với vết sẹo dao ác nghiệt trên mặt y, "Phải thế nào anh mới tin tôi."

"Thứ nhất tôi không biết anh là ai, thứ hai anh đã nói anh muốn mang con trai tôi đi, thứ ba," Từ Bắc cúi đầu nhìn thịt kho tàu, trông như hạ quyết tâm nhìn một hồi, dùng ngón tay kẹp một miếng bỏ vào miệng, "Nếu tôi đoán không lầm, anh giống như Hồ Hồ, vậy cho dù tôi tin anh, anh cũng không làm gì được tay thợ săn lông gà gì đó kia."

"Con trai anh…" người nọ sửng sốt giây lát, "Được thôi, con trai anh, đừng so sánh tôi với con trai anh, nó căn bản còn chưa được tính là một con sói."

"Vậy thì sao, tôi cũng hy vọng nó là con chó," Từ Bắc tựa vào bàn, ôm cánh tay nhìn y, "Sau đó thì sao."

"Tôi tên Thẩm Đồ, chuyện đưa…" Thẩm Đồ ho khẽ một tiếng, "con trai anh đi, nếu anh không chịu, tôi sẽ không cưỡng ép ai… có đều nếu anh kiên trì một mình, thì không thể cứu con sói tuyết ra được, chết một ngàn lần cũng không thể."

Từ Bắc nhìn y thật lâu, đến khi vết sẹo trên mặt Thẩm Đồ cũng nhìn ra bóng kép, mới cầm ly lên uống một ngụm nước: "Anh không cần nói huỵch toẹt như vậy."

Đương nhiên Từ Bắc biết một mình mình không thể giành được sói con từ trên tay Ban Đại Đồng, nếu hắn có thể một mình đối phó Ban Đại Đồng, cũng không cần trốn đông tránh tây như dân tị nạn lâu như vậy, thêm nữa hiện giờ bên cạnh Ban Đại Đồng còn có Lâm Duệ…

"Anh chắc chắn có thể cứu ra không?" Từ Bắc kéo ngón tay lách tách.

"Không chắc."

"Đệt mẹ!" Từ Bắc nổi sùng, từ bên bàn nhảy dựng lên, suýt nữa muốn úp luôn thịt kho tàu lên mặt Thẩm Đồ, "Mẹ nó anh chơi tôi à!"

"Anh phải phối hợp," Thẩm Đồ rất bình thản, nhìn thấy hành động này của Từ Bắc y cũng không hề chớp mắt, "Anh phải đảm bảo nghe lời tôi."

"Dựa vào đâu?"

"Dựa vào anh chết một ngàn lần cũng không thể cứu con trai anh ra."

"Tôi phải nghe được kế hoạch của anh trước, mới có thể quyết định có nghe lời anh không." tuy trong lòng Từ Bắc vô cùng nôn nóng muốn cướp sói con về từ tay Ban Đại Đồng và Lâm Duệ, hơn nữa cũng đã quyết định hợp tác với Thẩm Đồ, đương nhiên, nói là hợp tác, trên thực tế cũng chỉ là tiếp nhận sự trợ giúp vì một loại lý do không rõ nguyên nhân nào đó mà Thẩm Đồ dành cho hắn.

Nhưng cho dù là như vậy, hắn cũng phải làm rõ sự tình, đây là thói quen của hắn.

"Nghỉ ngơi ba ngày, ba ngày này đừng đi đâu hết," Thẩm Đồ đứng dậy đi đến cửa sổ, xuyên qua hai lớp thủy tinh nhìn ra ngoài, bên ngoài lại bắt đầu có tuyết rơi, tuyết năm nay dường như đặc biệt nhiều, "Sau ba ngày tôi dẫn anh đến một nơi…"

"Tôi không cần nghỉ ngơi ba ngày." Từ Bắc nhíu nhíu mày.

"Tôi cần."

Đây là đêm đầu tiên trải qua trên nền tuyết từ sau khi sói con có ký ức.

Cả sân đều im ắng, những người vây quanh lúc nó vừa tỉnh dậy đều đã không còn ở đây, trừ tiếng hoa tuyết vi vu rơi xuống khắp nơi trong bóng tối, nó cũng không nghe thấy âm vang gì khác.

Sói con nằm mãi trong lồng, trên người đã phủ một lớp tuyết thật dày, nhưng nó không muốn động đậy, chỉ là luôn ngút ngoắt lỗ tai. Nó không sợ lạnh, nhưng trước giờ cũng chưa từng ở lại trong khoảng sân trống trải gió lạnh như vậy, nó cảm thấy rất cô độc.

Không biết đã qua bao lâu, nó chầm chậm đứng lên, giũ rơi tuyết phủ trên người, đi một vòng quanh lồng. Rất thất vọng, cho dù nó điều chỉnh phương hướng lỗ tai thế nào, cũng không nghe được một chút âm thanh nào của Từ Bắc, nó lại khụt khịt mũi, lại chỉ có không khí lạnh lẽo rót vào trong mũi.

Sói con cúi đầu hắt xì một cái xong, rất buồn bực nằm phục xuống.

Nó đói rồi, mấy ngày nay tâm tình Từ Bắc không tốt, cái gì cũng không muốn ăn, vì vậy nó vẫn luôn ăn bánh mì cuộn theo, nó ghét bánh mì cuộn, không ngon, không có thịt, hơn nữa ăn không no.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!