Quả nhiên, Trình Lâm thở không ra hơi cũng vừa chạy tới.
Thấy tôi không sao, cô ấy thở phào nhẹ nhõm.
Đang định chỉ tay vào mặt Phong Diên mà mắng c.h.ử. i xối xả, Phong Từ Thư đứng chắn trước mặt tôi đã lên tiếng trước.
"Phong Diên, cháu biết đấy." Anh nói: "Tôi từng tập boxing."
Tôi thấy Phong Từ Thư cởi áo vest ra, tháo khuy măng sét ở cổ tay áo sơ mi.
Anh ném chiếc áo vest cho tôi.
Chỉ trong khoảnh khắc tôi cúi đầu đón lấy chiếc áo...
Nắm đ.ấ. m của anh đã giáng thẳng vào mặt Phong Diên.
Phong Diên bị đ.á.n. h văng ra ngoài.
Phong Từ Thư bước tới, túm lấy cổ áo Phong Diên.
Lần đầu tiên tôi thấy Phong Từ Thư lộ ra vẻ mặtng sợ đến thế, giống như hận không thể g.i.ế. c c.h.ế. t kẻ trước mắt.
"Phong Diên." Hai chữ này như rít ra từ kẽ răng, trong hơi thở mang theo sát khí.
"Lúc trước, tôi không nên dễ dàng... giao Ương Ương cho cháu như vậy."Phong Diên bị cảnh sát đưa đi.
Liên quan đến tội giam giữ người trái phép, anh ta chắc chắn phải ngồi tù rồi.
Anh ta không vùng vẫy, cũng không kháng cự, cả người bình thản đến lạ lùng, giống như trước khi giam cầm tôi đã dự liệu được kết quả này, nên giờ đây chọn cách thản nhiên đối mặt.
Trước khi đi, anh ta nhìn tôi một cái, tôi và Phong Từ Thư đứng cạnh nhau, cách anh ta rất xa.
Anh ta không thốt ra tiếng, chỉ mấp máy môi nói với tôi một câu.
Tôi đọc hiểu được.
Anh ta nói: "Ương Ương, sao chúng ta lại thành ra thế này."
Làm sao tôi biết được.
Rõ ràng trong lòng anh ta là người hiểu rõ nhất, tại sao chúng ta lại thành ra thế này.
Mẹ anh ta làm loạn ở đồn cảnh sát, Trình Lâm lạnh lùng đứng xem một hồi, rồi mỉa mai bà ta: "Bà cũng đừng thấy oan ức gì, dù sao năm đó nếu bà không xây cái hầm ngầm đó, thì ít nhất bây giờ Phong Diên cũng chẳng tìm được chỗ nào để giam cầm người khác."
Sắc mặt mẹ anh ta bỗng chốc trắng bệch.
Bà ta ngã ngồi xuống đất, vừa khóc vừa cười, bởi vì chuyện này xảy ra, Phong Diên hoàn toàn mất đi cơ hội ngồi vào ghế gia chủ.
Mọi kỳ vọng và chỗ dựa của bà ta đều tan thành mây khói.
Tôi nhớ lại lời giải thích vừa rồi của Trình Lâm.
"Em chỉ nhớ mang máng cái hầm ngầm đó nằm trong biệt thự của Phong Diên và mẹ anh ta, còn cụ thể ở đâu thì em chịu c.h.ế.t.
Nên em chỉ còn cách đi đến đâu cũng nói thầm trong lòng một lần.
Đúng... chỉ có thể nói trong lòng thôi."
Em đâu có dám rút dây động rừng, sợ tên điên đó làm hại chị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!