Tay tôi bị mảnh vỡ thủy tinh cứa rách.
Là cố ý đấy, để thử thái độ xem sao.
Nếu Phong Diên còn không đến, vết thương trên tay tôi chắc khép miệng mất.
Cũng may anh ta đã mang cơm đến cho tôi, nhìn vết thương trên tay tôi, anh ta khàn giọng hỏi: "Sao lại bị thương thế này?"
Vẻ mặt tôi thản nhiên: "Nhặt mảnh thủy tinh vỡ thôi."
Sắc mặt Phong Diên thay đổi đột ngột, dưới ánh đèn mờ ảo cũng có thể thấy mặt anh ta trắng bệch đi.
Xem đi, những kẻ giả vờ thâm tình luôn có đặc điểm như vậy.
Tự làm mình cảm động, hoặc là tự ngược đãi chính mình.
Phong Diên tìm băng cá nhân đến, nắm lấy tay tôi không ngừng nói: "Xin lỗi, Ương Ương, xin lỗi, em tha thứ cho anh đi, sẽ không có lần sau đâu."
Thật giống một kẻ tâm thần.
Sau khi dán băng cá nhân xong, Phong Diên không đi mà lại ngồi ở đầu giường tôi, anh ta bắt đầu kể về những chuyện hồi nhỏ của chúng tôi.
Từ lần đầu tiên gặp mặt, anh ta thấy tôi thò đầu ra từ cửa sổ, tôi vẫy vẫy tay với anh ta, nói người chồng tương lai ơi, chào buổi chiều nhé.
Kể đến chuyện tôi chơi đồ hàng cứ đòi đóng vai mẹ anh ta, dùng đất nặn xào cơm trứng cho anh ta ăn.
Nhưng mẹ anh ta chưa bao giờ xào cơm trứng cho anh ta cả, chỉ toàn để anh ta nhịn đói.
Còn cả lúc chúng tôi bị lạc trong rừng, tôi đi khập khiễng cõng anh ta bị trẹo chân ra khỏi rừng.
Hồi cấp ba lần đầu tiên anh ta nắm tay tôi, đã khiến tim anh ta đập loạn nhịp suốt một hồi lâu.
Thậm chí năm tốt nghiệp lớp mười hai, anh ta còn từng đi xem rất nhiều váy cưới...
Anh ta nói nhiều thật đấy, cứ lải nhải không ngừng.
Tôi nghe đến mệt rồi, ngắt lời anh ta: "Vậy thì sao hả Phong Diên, cuối cùng chẳng phải anh vẫn từ bỏ tôi đó sao."
Anh ta ngơ ngác nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe.
Trong phút chốc, anh ta như người mất hồn, lững thững bước ra khỏi căn hầm, nhưng bước chân lại vô cùng nặng nề.Từ chín giờ sáng đến chín giờ tối, ròng rã mười hai tiếng đồng hồ, Phong Diên vẫn chưa quay lại.
Tôi đói đến mức bụng dán vào lưng.
Lúc này, bên tai vang lên giọng nói của Trình Lâm:
[Chị.]
Tôi cứ ngỡ là mình nghe nhầm.
Cô ấy lại nói thêm một câu.
[Nếu không đoán sai, chắc là chị đang ở đây.]
Ngay lập tức, tôi bật dậy.
Tại căn hầm này, tôi không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào từ bên ngoài, khả năng cách âm cực kỳ tốt, nhưng... tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của Trình Lâm.
[Nghe em nói này, chị ơi.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!