Chương 13: (Vô Đề)

Nhưng tôi chỉ thấy xót xa.

Cô ấy không phải hoàn toàn không để tâm, chỉ là vì không có cách nào tự cứu mình nên mới buộc phải thỏa hiệp. Nếu không, tôi đã chẳng nghe thấy trong lòng cô ấy đang lôi tổ tông tám đời của đám người này ra hỏi thăm sạch sành sanh.

Tại góc cua, tôi dừng lại và lặng lẽ gửi định vị cho chú Lưu.

Nhưng bên kia đám côn đồ đã chuẩn bị ra tay, tôi sợ chú Lưu và mọi người không kịp đến.

Hít một hơi thật sâu, tôi đang định xông ra để kéo dài thời gian thì vừa mới cử động đã bị Phong Từ Thư ở bên cạnh giữ c.h.ặ.t.

"Để anh." Anh khẽ để lại hai chữ bên tai tôi rồi bước ra ngoài.

Chưa đầy một giây khựng lại, tôi quay người chạy ra khỏi hẻm.

Thay vì đứng ngốc ở đó chẳng giúp ích được gì, chi bằng mau ch. óng tìm chú Lưu và mọi người đã tới nơi.

May mắn thay, vừa ra khỏi hẻm một lúc đã thấy chú Lưu dẫn theo vệ sĩ chạy đến.

Tôi dẫn họ chạy thẳng vào trong hẻm.

Ngay khi vừa qua góc cua, tôi nghe thấy tiếng hét của Trình Lâm.

Tôi cứ ngỡ cô ấy bị thương nên bước chân không nhịn được mà nhanh hơn.

Ai ngờ đến nơi mới phát hiện, hóa ra là tiếng hét trong lòng cô ấy.

[A a a a a!]

[A a a a a a a a!]

Hai tay cô ấy bị trói ngồi dưới đất, rõ ràng trông phải rất thê t.h.ả.m, nhưng lúc này thần sắc của cô ấy lại quá đỗi phấn khích.

[Cứu mạng!]

[Sao người đàn ông này lại đẹp trai thế kia!]

[Anh ấy đ.á.n. h nhau giỏi quá!]

[Đấm móc trái, đ.ấ. m móc phải, a a a tôi xỉu đây!]

[Làm kinh doanh cái gì chứ, anh có thể chuyển nghề sang làm sát thủ được không.]

[Thành lập một tổ chức chuyên ám sát lũ ngốc ấy.]

[Thịt sạch bọn chúng đi!"]

Theo ánh mắt của Trình Lâm, tôi thấy hai kẻ đã nằm gục dưới đất, còn Phong Từ Thư đang đứng đó, bảy tám tên còn lại với vẻ mặt nghiêm trọng đang bao vây lấy anh.

Trên tay anh m.á. u đang nhỏ xuống, không rõ là của anh hay của kẻ khác.

Nhưng dáng hình căng cứng của anh tựa như một con dã thú đang săn mồi. Tôi chợt hiểu tại sao đám người này không dám tiến lên, bởi vì không ai muốn bị dã thú nhắm vào, trở thành miếng mồi dưới nanh vuốt của anh.

Trình Lâm vẫn ở bên kia với ánh mắt sáng rực mà gào thét trong lòng:

[A a a a a a a!]

[Mẹ tác giả ơi có thể viết riêng một ngoại truyện cho nam phụ không!]

[Con muốn xem câu chuyện thời cấp ba của anh ấy.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!