Chiếc SUV đỗ trong gara, không giống với chiếc mà Thương Hiểu Tinh lái đến đón Giang Đồng trước đó.
Lốp xe đã được lắp xích chống trơn trượt, trông như một con mãnh thú khổng lồ của núi rừng. Giang Đồng theo Trần Tử Kiêm lên xe, cài dây an toàn ở ghế phụ.
Cả hai không nói gì nhiều, Trần Tử Kiêm chỉ xác nhận anh đã ngồi ổn định rồi khởi động xe, lái ra ngoài.
Thời tiết tốt hơn Giang Đồng tưởng tượng. Dù trên trời vẫn còn vài cụm mây đen lững lờ, nhưng giữa những kẽ hở, anh dường như thấy được vài tia sáng mặt trời.
"Có khi nào trời nắng không?" Giang Đồng ngẩng đầu nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ, nhưng tầm nhìn có hạn, anh không thấy được nhiều.
"Không đâu." Trần Tử Kiêm đáp chắc chắn.
Giang Đồng bật cười trước sự nghiêm túc của hắn.
"Vậy à." Anh nói tiếp.
Tuyết trên đường tích tụ khá dày, dù người cầm lái là Trần Tử Kiêm, Giang Đồng vẫn không khỏi hồi hộp. Anh thỉnh thoảng lại liếc sang mặt hắn, nhưng nhận ra dù ở bất cứ thời điểm nào, nét mặt hắn dường như cũng không thay đổi.
Biểu cảm quen thuộc ấy, kiên định mà dứt khoát, khiến Giang Đồng cảm thấy an tâm hơn.
Khung cảnh ngoài cửa sổ dần xuất hiện những mảng rừng rộng lớn, từng gốc cây vững chãi với cành lá đan xen rậm rạp, gần như che kín ánh sáng. Càng nhìn sâu vào trong, cảnh vật chỉ còn lại một mảng tối đen.
Cảnh đẹp đến mức Giang Đồng không thể không lấy điện thoại ra quay lại. Xe chạy không tránh khỏi lắc lư, nhưng anh chẳng bận tâm đến việc video quay được có rõ nét hay không.
Bởi đó cũng là một phần của chuyến đi này.
Chạy gần nửa tiếng, trước mắt bất ngờ mở rộng ra, Giang Đồng nhìn thấy một khoảng đất phủ đầy tuyết trắng, trải dài tít tắp, bên cạnh là vài căn nhà thấp bé.
Anh cất điện thoại, vô thức nghiêng người tới trước để nhìn rõ hơn, nhưng xe đã dừng lại.
"Đến rồi." Trần Tử Kiêm nói.
Hắn dừng xe một cách vững vàng. Giang Đồng vừa định mở cửa xuống thì phát hiện mấy con husky chạy ào tới từ xa. Một con thậm chí còn cọ sát không ngừng vào cửa xe bên phía anh, khiến anh hơi e ngại không dám mở cửa.
Trần Tử Kiêm nhìn thấy hết nhưng vẫn xuống xe. Giang Đồng nhanh chóng hạ cửa kính, gọi hắn lại khi hắn đang vòng qua đầu xe.
"Cậu cứu tôi với."
Hắn không trả lời, chỉ liếc nhìn anh một cái, hơi khựng lại một nhịp, rồi vẫn bước tới, cúi người nắm lấy dây xích buộc trên con husky kéo nó ra xa.
Con husky bị kéo đi nhưng có vẻ không cam tâm, gâu lên vài tiếng phản đối. Trần Tử Kiêm chẳng mấy bận tâm, chỉ lạnh nhạt liếc con chó, sau đó quay sang nhìn Giang Đồng.
"Cảm ơn…" Hóa ra ngay từ đầu hắn đã định giúp anh.
Giang Đồng xuống xe, tiến đến bên Trần Tử Kiêm và con husky. Trên cổ con chó đeo một chiếc vòng, dây xích đang nằm gọn trong tay hắn. Giữ được một con chó to lớn thế này chắc chắn cần khá nhiều sức, vậy mà Trần Tử Kiêm vẫn đứng thẳng, bàn tay vững vàng với những đường gân xanh mờ nhạt nổi lên.
"Thực ra chúng không cắn người đâu." Trần Tử Kiêm nói, ngồi xổm xuống, gãi nhẹ dưới cằm con husky rồi hỏi: "Muốn thử sờ không?"
Giang Đồng tò mò, cũng bước lên, khom lưng. Dù vẫn hơi do dự, anh vẫn lấy hết can đảm, chạm nhẹ vào đầu con chó.
Điều kỳ lạ là nó không còn sủa inh ỏi nữa, chỉ rên ư ử vài tiếng.
"Thật không ngờ lại có cảm giác này." Giang Đồng thấy mới mẻ, khóe môi bất giác cong lên. Anh cúi đầu, tiếp tục xoa đầu con husky, còn thử nhéo nhẹ tai nó, chơi đến quên cả xung quanh. Anh cũng không biết rằng Trần Tử Kiêm đang nhìn mình.
"Tên nó là Lão Bát." Một giọng nói trong trẻo vọng đến từ xa.
Giang Đồng nghiêng đầu, thấy một chàng trai mặc áo lông vũ đang đi về phía họ.
Cậu ta quấn khăn che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mày. Nhìn dáng vẻ, Giang Đồng đoán cậu ta còn khá trẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!