Trên đường về nhà, trời bắt đầu đổ mưa. Giang Đồng ngồi trong xe, nhìn những hạt mưa rào rào tạt vào cửa kính.
Về đến nhà, Giang Đồng vào phòng vệ sinh rửa tay trước, Trần Tử Kiêm cũng đi theo vào, hai người chen chúc trước chiếc gương có phần hơi nhỏ.
Bọt xà phòng trắng mịn dính trên tay Giang Đồng, anh giơ mu bàn tay chạm vào Trần Tử Kiêm, chia cho hắn chút bọt xà phòng.
Trần Tử Kiêm biết anh đang đùa, hắn nắm lấy tay anh đưa xuống dòng nước ấm để rửa sạch. Bàn tay hắn lớn hơn Giang Đồng một cỡ, nhưng vẫn dùng cả hai tay bọc lấy một tay của anh, chậm rãi rửa sạch từng kẽ ngón tay.
Thỉnh thoảng, tay họ chồng lên nhau, hai chiếc nhẫn giống hệt cũng trùng khớp. Mỗi khi như vậy, Trần Tử Kiêm sẽ dừng lại một chút, hướng chiếc nhẫn về phía đèn gương để ánh sáng phản chiếu lấp lánh.
Quá trình này kéo dài rất lâu, lâu đến mức Giang Đồng đã ngắm nhìn góc nghiêng của Trần Tử Kiêm vô số lần, vậy mà hắn vẫn không hề hay biết, chỉ chăm chú giúp anh rửa tay.
Khi đêm xuống, trời bắt đầu có sấm chớp. Giang Đồng tắm xong bước ra, thấy Trần Tử Kiêm đã đóng gần hết các cửa sổ trong nhà, tiếng mưa giông ngoài trời mới dịu đi đôi chút.
"Anh xem dự báo thời tiết rồi, trận mưa này có lẽ sẽ kéo dài mấy tuần." Trần Tử Kiêm đứng trước cửa sổ, thấy Giang Đồng đi tới thì đưa tay ra, kéo anh vào lòng.
Cả hai vừa mới tắm xong, trên người đều tỏa ra hương sữa tắm giống nhau.
Trần Tử Kiêm không thể nói là hoàn toàn thư thái được. Thời tiết tệ như thế này, dù là ở đồn cảnh sát hay bệnh viện, chắc chắn đều sẽ có rất nhiều người cần giúp đỡ.
"Ngày mai em trực ca đêm." Giang Đồng nói.
"Anh biết, anh nhớ mà." Trần Tử Kiêm cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên đ. ỉnh đầu Giang Đồng, rồi nắm lấy khuỷu tay anh xoay người anh lại và hôn lên môi anh.
Mưa buổi đêm làm không khí se lạnh, nhưng nụ hôn của Trần Tử Kiêm lại nóng bỏng. Hắn ngậm lấy môi Giang Đồng, hôn đến khi anh ngả người ra sau. Tư thế này không hề thoải mái, Giang Đồng vòng tay ôm lấy cổ hắn, túm lấy cổ áo sau gáy, rồi bị hắn bế bổng lên.
"Đêm qua ổn chứ?" Trần Tử Kiêm mắt đầy vẻ mơ màng, thuận thế cắn nhẹ lên xương quai xanh của Giang Đồng, lại hôn xuống vài cái.
Vì không có kinh nghiệm nên Trần Tử Kiêm không biết mình làm như thế nào, chỉ có thể dựa vào phản ứng của Giang Đồng để đánh giá.
Nhưng nếu thật sự nhìn kỹ thì hắn lại không kiềm chế nổi. Có lẽ hắn đã làm một số chuyện hơi quá đáng mà chính hắn cũng không nhận ra.
Vấn đề này phải để lúc cả hai đều tỉnh táo mới bàn được, nhưng Giang Đồng lại cảm thấy có hơi quá giới hạn. Anh ôm chặt hắn, nhỏ giọng nói: "…Ổn lắm."
"Ừm, tối qua không có… Anh sợ em bị thương, sau đó còn kiểm tra lại lần nữa." Trần Tử Kiêm vỗ nhẹ lưng anh, mím môi nói.
Không ngờ lúc anh không biết, Trần Tử Kiêm còn làm chuyện này.
Mặt Giang Đồng đột nhiên đỏ bừng, nghiêng đầu tựa vào cổ hắn, mười ngón tay cũng siết chặt lại.
"Chiều nay em ra ngoài đã mua rồi."
Trần Tử Kiêm khựng lại một chút, nói "Ừ", rồi bế anh vào phòng ngủ.
Buổi tối họ đi ngủ khá sớm, nhưng không ngủ được lâu. Giang Đồng đang mơ màng thì nghe thấy Trần Tử Kiêm nhận một cuộc gọi, sau đó ngồi dậy.
Có lẽ anh cũng hơi cựa quậy, nên Trần Tử Kiêm tưởng anh bị đánh thức. Hắn cúi xuống hôn lên má anh, nói: "Bên cục gọi, ngoài trời mưa to quá, xảy ra nhiều tai nạn, anh phải qua đó xem."
Lần này Giang Đồng đã hoàn toàn tỉnh táo. Anh lờ mờ mở mắt, giơ tay đặt lên cánh tay hắn, nhắc nhở: "Nhất định phải cẩn thận nhé."
"Ừ, mai nếu anh chưa về, em đi làm cũng phải chú ý an toàn, trong nhà còn ô đấy." Trần Tử Kiêm dùng ngón tay vuốt nhẹ mặt anh, sau đó nhanh chóng mặc quần áo, rời khỏi nhà.
Trần Tử Kiêm đi lúc nửa đêm, đến khi trở về đã là buổi chiều hôm sau.
Mưa vẫn không hề nhỏ đi, nhưng may là hắn trông có vẻ ổn, không bị thương, chỉ là hơi mệt mỏi.
Giang Đồng đứng ở cửa, giúp hắn cởi áo khoác.
"Đi tắm rồi ngủ đi, tối nay em tự đến bệnh viện được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!