Buổi sáng khi tỉnh dậy, ngoài cửa sổ đã là một màu trắng xóa.
Tuyết đã rơi suốt cả đêm. Giang Đồng rời giường, đứng bên cửa sổ vươn vai một cái.
Hôm nay là ngày thứ ba anh ở trong núi. Hai ngày trước, anh đi cùng đoàn du lịch tham quan hồ nước và thảo nguyên nổi tiếng của nơi này. Khi đó thời tiết đã cực kỳ khắc nghiệt, gió rét trên thảo nguyên cứa vào da thịt như muốn lột đi một mảng.
Giang Đồng linh cảm chuyến đi này sẽ không thuận lợi. Quả nhiên, tối qua trên đường về, tuyết bắt đầu rơi. Anh ngồi tựa lưng vào ghế cạnh cửa sổ, ngẩng đầu nhìn những bông tuyết lặng lẽ rơi xuống. Nửa đêm trong nhóm chat của đoàn du lịch, hướng dẫn viên thông báo rằng theo dự báo thời tiết sẽ có một trận bão tuyết lớn và kế hoạch xuống núi vào hôm nay đã bị hủy.
Hành trình buộc phải dừng lại. Giang Đồng tùy ý lướt điện thoại kiếm xem còn chỗ nào khác có thể đi chơi hay không.
Những bài giới thiệu du lịch đầy màu sắc tràn ngập màn hình, anh lướt một hồi cũng không tìm được điểm nào ưng ý, lại nghĩ thôi thì cứ kết thúc chuyến đi tại đây.
Đang mải suy nghĩ, điện thoại trong tay bất chợt rung lên mấy lần liên tiếp. Một số lạ gửi đến cho anh mấy tin nhắn liền.
"Anh đến bệnh viện tìm em, mới biết em đã nghỉ việc và chuẩn bị chuyển sang bệnh viện khác. Anh thấy thông tin chuyến bay của em rồi, anh sắp đến ngay."
"Giang Đồng, tại sao em luôn không chịu hiểu cho anh? Anh và em không giống nhau. Em có thể vứt bỏ gia đình mình, nhưng anh thì không thể làm thế với ba mẹ anh được."
"Anh với cô ấy chỉ là diễn kịch cho có mà thôi…"
"Thôi vậy, lần nào có vấn đề em cũng như thế này, chẳng bao giờ chịu nói chuyện với anh."
"Giang Đồng, đôi khi anh thật sự cảm thấy em chưa từng yêu anh, vì nếu yêu, em sẽ quan tâm đến những điều anh để ý."
"Chấm dứt đi."
Giang Đồng kéo xuống dòng cuối cùng, sắc mặt không chút biểu cảm đọc xong, sau đó tắt màn hình.
Những tin nhắn này đều đến từ Tống Dục, bạn trai cũ của anh. Đây đã là số điện thoại thứ ba mà hắn đổi, vì hai số trước đều bị anh chặn rồi.
Ở một mức độ nào đó, Tống Dục nói không sai, anh thật sự không muốn nói chuyện với hắn nữa.
Bạn trai cũ sắp đính hôn với thanh mai trúc mã, còn anh—người đã ở bên hắn bao nhiêu năm, lại trở thành trò cười lớn nhất trong chuyện này.
Anh đứng bên cửa sổ thất thần một lát, cảm thấy hơi lạnh, liền ngồi trở lại mép giường.
Chiều nay, khi gió tuyết tạm lắng, đoàn du lịch sẽ khởi hành xuống núi.
–
Bữa tối được dời lên sớm vào lúc bốn rưỡi, nhưng cũng chỉ là bữa ăn đơn giản. Ngay cả ông chủ nhà hàng lúc dọn món ra cũng vội vã.
Một hành khách trong đoàn không nhịn được liền hỏi: "Nếu chúng tôi đang xuống núi mà gặp bão tuyết thì làm sao?"
Ông chủ vỗ tay cái đét: "Nếu vẫn còn kẹt trên đường thì đúng là rắc rối lớn. Nhưng tuyết đã bắt đầu rơi rồi, các vị cũng sắp xuống núi, nếu không tắc đường thì còn đỡ, chứ mà tắc rồi lại phong tỏa thì tiến thoái lưỡng nan đấy. Tôi cũng vội về nhà đây."
Ông ta nói lớn tiếng, những hành khách xung quanh nghe thấy đều tái mặt. Giang Đồng ngồi ngay sau chỗ ông ta đứng, điện thoại đặt bên cạnh đang sáng màn hình, anh đang xem tình hình thời tiết.
Những năm trước tuyết không rơi sớm như vậy. Mùa này tuy không phải thời điểm lý tưởng để du lịch, nhưng vẫn có cảnh sắc riêng. Thế nhưng nếu bão tuyết kéo đến thì đúng là khó mà lường trước.
Bữa ăn hôm nay làm rất qua loa, dường như còn không kịp nêm gia vị kỹ, vừa nhạt nhẽo vừa nguội ngắt. Giang Đồng chỉ ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống.
Chờ ông chủ nhà hàng rời đi, anh đứng dậy, đến quầy tiện lợi bên cạnh mua thêm một ít đồ ăn nhẹ.
Lúc đến, ai nấy đều vui vẻ, nhưng khi rời đi thì mặt mày ai cũng xám xịt.
Biết rằng sắp tới có thể sẽ phải chôn chân trên đường rất lâu, mọi người đều quấn chặt áo trên người, xách theo túi lớn túi nhỏ những món ăn vặt để lót dạ.
Lúc lên xe, Giang Đồng thấy hai mẹ con đi trước mặt vẫn còn đang chia nhau vài miếng bánh quy làm đồ ăn vặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!