Chương 36: Trần Tử Kiêm, là anh khóc đấy

Ngày hôm sau, hai người ngủ đến tận trưa mới tỉnh.

Cuối tuần không đặt báo thức, Giang Đồng ngủ nướng nghiêm trọng hơn bình thường.

Anh mơ màng chìm trong những giấc mơ hỗn độn, chỉ cảm thấy trước mặt có một bức tường ấm áp. Anh đưa tay lên đẩy nhẹ nó, nhưng không nhúc nhích được, anh bèn trở mình, dùng lưng dựa vào cọ cọ một chút. Chẳng bao lâu sau, eo anh bị siết chặt, bàn tay bị nắm lấy rồi bị kéo quay lại.

Trong mơ, một viên kẹo hồ lô được nhét vào miệng anh. Giang Đồng khẽ hé môi li. ếm nhẹ, cảm thấy nó ấm áp nhưng kỳ lạ thay lại không có vị gì. Anh cau mày, cẩn thận nếm thử lần nữa. Một ít nước trong suốt chảy xuống khóe môi, rồi như hạ quyết tâm, anh quyết định cắn một miếng.

"Ưm…"

Một giọng khàn khàn vang lên gần bên tai, lần này Giang Đồng hoàn toàn tỉnh táo. Vừa mở mắt, anh liền nhận ra bức tường ấm áp đó chính là Trần Tử Kiêm. Hắn vẫn chưa rời đi mà áp sát lại, hôn lên má anh. Hôn được một lúc, Giang Đồng rụt đầu xuống, dùng chóp mũi cọ nhẹ lên ngực hắn, rồi được hắn xoa đầu.

"Mấy giờ rồi?" Giọng Giang Đồng hơi khàn, khó nói rõ thành tiếng. Trần Tử Kiêm đặt cánh tay dưới đầu anh, không để anh cử động, nửa ngồi dậy lấy cốc nước đã đặt sẵn trên tủ đầu giường từ tối qua.

"Uống chút nước đi." Hắn ôm Giang Đồng dậy, đưa cốc nước đến bên môi anh.

Sau khi uống xong, khóe môi Giang Đồng còn đọng lại một ít nước. Trần Tử Kiêm đặt cốc xuống, yết hầu khẽ nhấp nhô, rồi trong tư thế nửa ôm, hắn cúi đầu xuống, hôn lấy những giọt nước còn vương lại.

Nằm xuống lần nữa, Giang Đồng chủ động rúc vào, khẽ thở ra một hơi: "Ôm thêm một lúc nữa."

"Bây giờ là mười giờ rưỡi." Trần Tử Kiêm ôm lấy anh, làn da tiếp xúc trực tiếp truyền hơi ấm, không có cảm giác nào có thể thay thế được.

"Lát nữa muốn ăn gì?" Trần Tử Kiêm hỏi.

Lúc hắn nói chuyện, lồng ng. ực khẽ rung lên, mang lại cho Giang Đồng một cảm giác kỳ lạ. Anh áp tai lên, khẽ cười.

"Chúng ta có thể ăn trưa rồi, nhưng hình như em cũng không thèm ăn gì cả."

Trần Tử Kiêm suy nghĩ một lúc: "Tối qua vẫn còn chút chè đậu xanh, hôm nay có thể nấu thêm chè đậu đỏ… Ngày mai em đi làm à?"

"Mai em trực ca đêm, chỉ cần đến vào buổi tối."

Có thêm chút thời gian, Trần Tử Kiêm khẽ ừ, ôm anh chặt hơn.

Sau khi rửa mặt xong, Giang Đồng thay một bộ đồ thể thao của Trần Tử Kiêm. Khi anh bước ra khỏi phòng, trên bàn ăn đã có mấy dĩa thức ăn vẫn còn bốc hơi nóng. Trong bếp, âm thanh xào nấu vang lên.

Giang Đồng đi đến cửa, Trần Tử Kiêm chỉ mặc một chiếc quần thể thao rộng, dù lưng hắn có màu lúa mạch nhưng vẫn có thể thấy vài vết đỏ mới lưu lại. Hắn cầm xẻng gỗ, đang nấu món tôm xào bắp cho anh.

Nghe thấy tiếng bước chân, Trần Tử Kiêm nghiêng mặt, giơ tay ra hiệu anh đến đây.

Hắn xúc hai miếng tôm, lần đầu tiên dùng tay cầm lên thì bị nóng, lần thứ hai mới cẩn thận đưa đến bên môi Giang Đồng.

"Nếm thử xem có vừa miệng không."

Giang Đồng cũng sợ nóng, trước tiên dùng môi chạm nhẹ, rồi mới cắn miếng tôm.

"Ngon lắm." Anh gật đầu.

Trần Tử Kiêm đảo lại chảo thêm vài lần, sau đó tắt bếp. Khi hắn còn đang bận rộn, Giang Đồng không có việc gì làm liền đứng bên cạnh, dùng đầu ngón tay vô thức chạm nhẹ lên những vết cào trên lưng hắn.

Cơn mưa đêm qua vừa tạnh, mây bị gió thổi tan, thời tiết cũng khá tốt. Họ ngồi trong phòng ăn, điện thoại Giang Đồng sáng lên vài lần, là thông báo từ ứng dụng tin tức.

"Mấy ngày nay thành phố bên cạnh mưa lớn, có thể mai hoặc mốt ở đây cũng mưa." Giang Đồng nhìn một cái rồi tắt điện thoại.

"Mùa này thường thế." Trần Tử Kiêm gắp một miếng rau cho anh.

Sau bữa trưa, Trần Tử Kiêm lại nằm nghỉ cùng Giang Đồng một lát. Bình thường hắn không phải kiểu người dễ buồn ngủ, phần lớn thời gian không có thói quen ngủ trưa, dù có trực ca đêm cũng luôn là người nghỉ sau cùng.

Rèm cửa không kéo sát đất, ánh sáng rọi qua kẽ hở như một sợi chỉ vàng trải dài trên sàn nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!