Về lại Lâm Sơn là bận rộn cuốn lấy Giang Đồng ngay lập tức, khiến anh quên khuấy chuyện buổi tiệc rượu mà Đới Nguyệt Mạn đã nhắc.
Đến cuối tuần, anh vừa theo xong hai ca phẫu thuật, buổi tối còn đi kiểm tra phòng bệnh. Hoàn thành hết mọi việc thì đã hơn tám giờ.
Mấy cô y tá ngồi ăn trong phòng nghỉ, thấy Giang Đồng bước vào, liền đặt đũa xuống chào anh.
"Bác sĩ Giang tan ca rồi sao?"
"Ừ." Giang Đồng quẹt thẻ, rồi vào khu thay đồ riêng của mình.
Vì vừa ra khỏi phòng phẫu thuật đã đi kiểm tra phòng bệnh ngay, anh vẫn chưa có thời gian xem điện thoại. Chỉ đến khi cởi blouse trắng đặt lên bàn, anh mới phát hiện có mấy cuộc gọi nhỡ từ số lạ.
Không vội gọi lại ngay, anh mở WeChat kiểm tra trước. Có một người không quen biết gửi yêu cầu kết bạn.
Giang Đồng cầm đồ đi ra ngoài.
Lúc băng qua hành lang, anh cúi đầu nhìn chằm chằm vào màn hình, liên tục suy nghĩ xem người đó có thể là ai.
Sắp đến thang máy, anh nghe có người thăm dò gọi tên mình: "Giang Đồng?"
Giọng nói xa lạ. Anh cứ tưởng là bệnh nhân, vừa ngẩng đầu lên thì trông thấy một người ăn vận vest giày da, trông vô cùng nghiêm túc.
Anh ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi: "Xin chào, anh là… Tấn Thần?"
Ý thức được điều này, hàng mày anh bất giác nhíu lại.
Tấn Thần cao ráo hơn so với trong ảnh. Anh ta không ngờ Giang Đồng có thể nhận ra mình, liền bật cười: "Vì không liên lạc được với cậu, hôm nay tiện đường có việc nên tôi đến đây, mong là không làm phiền cậu."
Anh ta nói chuyện rất khách sáo, dù cố tình chờ Giang Đồng nhưng không làm gián đoạn công việc của anh.
Giang Đồng khẽ gật đầu, giơ tay bấm nút gọi thang máy.
"Xin lỗi, có lẽ mẹ tôi chưa nói rõ với anh. Bà ấy muốn giúp tôi liên lạc với anh là vì tôi từng có một mối tình thất bại." Trong lúc chờ thang, Giang Đồng định giải thích rõ ràng với Tấn Thần.
"Vậy tức là cậu không muốn tiếp xúc với tôi, tôi có thể hiểu như vậy không?" Tấn Thần hỏi lại.
Anh ta quả nhiên rất thông minh, nhưng Giang Đồng vẫn lắc đầu: "Anh đừng nghĩ thế, tôi chỉ không muốn yêu đương thôi, không liên quan gì đến anh cả."
Thang máy đến nơi, vang lên tiếng "ding". Cửa mở, hai người cùng bước vào.
"Tôi thật sự không để tâm đến chuyện tình cảm trong quá khứ của cậu." Tấn Thần nói, "Dù chỉ nghe về cậu từ mẹ cậu, nhưng tôi cảm thấy tôi đã bắt đầu có cảm tình với cậu. Nếu không thể tiến triển ngay thì cũng không sao, chúng ta có thể tìm hiểu nhau trước."
Trong thang máy chỉ có hai người bọn họ, không gian trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Tấn Thần tiếp tục nói, nhưng rất nhanh, suy nghĩ của Giang Đồng lại trôi đi đâu mất.
Anh cắt ngang lời anh ta: "Tôi biết anh rất xuất sắc, có nhiều lựa chọn."
"Nhưng nếu là giữa chúng ta, thì không cần lãng phí thời gian nữa."
"Tại sao?" Tấn Thần bật cười.
Anh ta vốn nghĩ rằng lần này gặp Giang Đồng, hai người có thể bắt đầu với những chủ đề nhỏ nhặt, không cần nghiêm túc như thế này. Nhưng không ngờ Giang Đồng vừa mở miệng đã đi thẳng vào vấn đề, khiến anh ta cảm thấy tò mò.
"Theo tôi thấy, bác sĩ Giang sốt sắng từ chối tôi như vậy, thường chỉ có một lý do."
Thang máy xuống đến tầng trệt, cửa mở. Vì đã tối, sảnh không bật nhiều đèn, khu vực đăng ký và thu phí vốn ồn ào ban ngày, giờ im ắng lạ thường.
"Chẳng lẽ cậu đã có người trong lòng, nhưng gia đình không đồng ý?" Tấn Thần hỏi.
Giang Đồng đi ra trước, dừng bước chờ hắn, rồi quay đầu lại, nghiêm túc đáp: "Phải, nhưng không phải do gia đình không đồng ý… Chỉ là có nhiều lý do khác."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!