Chương 2: Một cục tẩy

Ánh đèn nơi hành lang tỏa ra hơi lạnh. Dù trong bệnh viện có hệ thống sưởi, Giang Đồng vẫn cảm thấy cả người rét run. Anh quấn chặt áo, tựa vào lưng ghế, mí mắt nặng trĩu, anh chậm rãi chớp vài cái rồi dần khép lại.

Bên tai vang lên những âm thanh huyên náo mơ hồ, anh mở mắt ra thì thấy Trần Tử Kiêm đã ngồi bên cạnh mình.

"Cậu thắng trận bóng hôm nay chứ?" Giang Đồng ngồi thẳng dậy.

Chiếc áo khoác nặng trịch trên vai cậu trượt xuống một chút, nhưng được Trần Tử Kiêm giơ tay giữ lại.

Giang Đồng nghiêng đầu nhìn, trông có vẻ quen mắt nhưng không phải áo của mình.

"Đương nhiên là thắng rồi." Trần Tử Kiêm nhấc áo lên, nhanh chóng khoác lại vào người.

Giang Đồng ngồi ngay ngắn, khuỷu tay vô tình đè lên tập bài tập của Trần Tử Kiêm, khẽ nói: "Cảm ơn cậu."

Bàn học được kê sát vào nhau, chỗ của Giang Đồng đặc biệt ngăn nắp, còn bên Trần Tử Kiêm lại bày đầy sách bài tập và đề thi.

"Hôm nay hai bên chênh lệch điểm số lớn lắm. Tôi ném được rất nhiều cú ba điểm, còn có một pha cực đẹp, tiếc là cậu ngủ trong lớp nên không nhìn thấy." Trần Tử Kiêm vừa nói vừa lật tìm gì đó trên bàn. Hắn không buồn nhìn tên môn học trên đề, cứ thấy tờ nào còn trống là xếp chồng lại, thu dọn gọn gàng rồi nhét vào hộc bàn.

Bàn học của hắn hơi bừa bộn, nhưng không đến mức bẩn.

Giang Đồng vẫn chưa tỉnh hẳn, âm thanh ồn ào trong lớp văng vẳng bên tai, chỉ có giọng Trần Tử Kiêm là rõ ràng nhất. Cậu rất thích nghe, mơ màng nói: "Trần Tử Kiêm, cậu không thấy à? Giọng cậu hay lắm."

Từ ngày đầu tiên quen biết Giang Đồng, Trần Tử Kiêm đã thường xuyên nghe cậu nói câu này. Ban đầu còn thấy vui, nghe nhiều thành quen, dần dà cũng chẳng để tâm nữa.

"Chưa tỉnh ngủ?" Trần Tử Kiêm không đáp lại.

Chuông báo vào học nhanh chóng vang lên, giáo viên bộ môn cầm sách bước vào lớp.

Phần lớn học sinh vẫn trò chuyện, lớp học không quá yên tĩnh.

Giang Đồng đã chuẩn bị bài từ lúc tiết trước vừa kết thúc, lúc này chỉ ngẩn người nhìn lên bảng.

Vừa mới tỉnh dậy, vẻ mặt cậu vẫn còn chút mơ màng. Đôi mắt đỏ hoe, có lẽ do không thoải mái khiến cậu vô thức chớp hai lần.

Có lẽ chính sự hoang mang trong ánh mắt, cộng thêm những động tác nhỏ này khiến cả người cậu trông có phần vụng về.

Giáo viên đứng trên bục giảng, yêu cầu cả lớp giữ trật tự.

Ánh mắt Giang Đồng di chuyển theo giọng thầy cô, chợt phát hiện Trần Tử Kiêm đang nhìn mình.

Trên mặt hắn không có biểu cảm gì, trái lại làm Giang Đồng sửng sốt.

Sống mũi hắn rất cao, đuôi mắt dài hẹp. Khi nhìn ai một cách hờ hững, hàng mày và khóe mắt sẽ vô thức toát ra một chút áp lực.

Nhưng Giang Đồng biết, Trần Tử Kiêm chỉ có gương mặt lạnh lùng thôi. Dễ bị gán với những từ như "khó gần", "thích làm màu", nhưng thực chất lại rất dễ hòa đồng.

Ví dụ như bây giờ, hắn chỉ nhỏ giọng hỏi Giang Đồng bị sao thế, có vẻ cũng chẳng mong đợi câu trả lời, rất nhanh đã dời mắt đi, nhìn về phía giáo viên.

Hắn cầm một cục tẩy nguyên vẹn, lăn qua lăn lại trên mép bàn.

Hôm nay là cuối tuần, tiết học cuối cùng sẽ kết thúc lúc sáu giờ chiều, không cần học thêm buổi tối.

Trước giờ tan học, ngoài cửa sổ bất chợt vang lên tiếng sấm chớp, không bao lâu sau trời đổ mưa lớn.

Tiết tự học nhàm chán vô cùng, chỉ cần một chút biến động cũng đủ khiến cả lớp rộn ràng.

Ban đầu, mọi người chỉ ghé đầu thì thầm với nhau. Khi chưa đến nửa tiếng là hết tiết, cán bộ kỷ luật đã không thể kiểm soát tiếng ồn trong lớp nữa.

Chuông tan học vừa reo, cả lớp không còn nén giọng nữa, nhao nhao bàn tán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!