Chương 17: Chỉ là

Vì Trần Tử Kiêm quay đầu lại nên Giang Đồng liền giải thích: "Tôi ra uống nước."

"Có nước khoáng đã đun sôi." Trần Tử Kiêm chỉ về phía ấm nước trên bàn ăn.

"Cảm ơn." Giang Đồng đi lấy nước uống. Tivi vẫn đang phát, anh tò mò muốn biết hôm nay Trần Tử Kiêm lại xem gì nên hơi nghiêng người, rồi phát hiện ánh mắt Trần Tử Kiêm vẫn còn dừng trên người mình.

Nhưng ngay khi hai người chạm mắt, Trần Tử Kiêm liền dời đi.

Giang Đồng cầm cốc nước đi đến ghế sô pha ngồi xuống, không nói chuyện với Trần Tử Kiêm, cả hai cùng tập trung xem bộ phim hài nhẹ nhàng đang chiếu trên màn hình.

Tần suất bộ phim làm Giang Đồng bật cười cao hơn hẳn so với Trần Tử Kiêm. Khi hắn cười giọng cũng rất nhỏ, nhưng có thể nghe ra phần lớn đều là cười thật lòng.

Hóa ra Trần Tử Kiêm thích kiểu phim này.

Giang Đồng âm thầm ghi nhớ trong lòng.

Đến nửa sau bộ phim, Giang Đồng xem rất chăm chú. Anh ngồi co chân trên ghế, lưng hơi cúi về phía trước. Có lần cười quá mức, anh ngả người ra sau, vô tình chạm phải cánh tay cứng rắn của Trần Tử Kiêm đang đặt trên lưng ghế.

Có thể khẳng định, Trần Tử Kiêm rất ấm, thậm chí còn hơi nóng.

Hắn chỉ mặc một chiếc áo dài tay bằng vải cotton đơn giản, ngồi rất thoải mái. Có lẽ do thói quen nên mới để tay ra sau lưng Giang Đồng như vậy.

Giang Đồng dành một khoảnh khắc ngắn suy nghĩ về chuyện đó, rồi lại tiếp tục tập trung vào bộ phim. Nhưng không hiểu sao, từ lúc ấy, anh cứ nghĩ mãi đến cảm giác cánh tay của Trần Tử Kiêm.

Khi phim kết thúc, thời gian đã khá muộn.

Nước trong cốc Giang Đồng cầm theo không uống hết, còn sót lại một ít. Dù đã nguội, anh vẫn uống cạn rồi mới đứng dậy chào Trần Tử Kiêm.

"Ngày mai chúng ta có đi dạo chợ sớm không?" Trần Tử Kiêm thu tay lại, có vẻ vì để lâu quá nên bị tê, động tác trông hơi cứng nhắc.

Giang Đồng ngáp một cái rồi hỏi: "Dậy lúc mấy giờ?"

"Tùy cậu." Trần Tử Kiêm nói rất tùy ý, cứ như thể dù Giang Đồng có nói một giờ gần trưa, hắn vẫn có thể đưa anh đi dạo chợ sớm vậy.

"Ra ngoài lúc tám rưỡi nhé?" Giang Đồng hỏi.

"Tôi thế nào cũng được." Trần Tử Kiêm cũng đứng dậy.

Sau khi thống nhất đơn giản, Giang Đồng trở về phòng.

Trước khi đi, anh còn chúc Trần Tử Kiêm ngủ ngon, cũng nhận lại một câu đáp lại.

"Ngủ ngon."

Nhờ dậy đúng giờ, sáng nay Giang Đồng có một bữa sáng thỏa mãn nhất từ trước đến nay.

Tuy anh vẫn luôn có ý thức rèn luyện sức khỏe, nhưng dáng người vẫn rất gầy, cơ thể chỉ có một ít cơ bắp săn chắc. Anh không ăn nhiều, nhưng may mà Trần Tử Kiêm có khẩu vị tốt, nên cả hai vẫn có thể gọi nhiều món rồi chia nhau ăn.

Hôm nay, họ sẽ đi đến một công viên băng, một địa điểm du lịch rất nổi tiếng gần đây.

Sợ đông người, nên sau khi ăn sáng xong, Trần Tử Kiêm liền lái xe đưa Giang Đồng xuất phát.

Vì chuyện đi chơi công viên mà vui vẻ, đối với Giang Đồng mà nói, dường như đó đã là chuyện từ rất lâu rất lâu về trước. Cũng có thể do sáng nay ăn rất ngon nên suốt quãng đường đi, anh rất tràn đầy năng lượng.

Có lẽ vì nơi này thích hợp để chơi vào buổi tối hơn nên khi họ đến gần trưa, trong công viên không có quá nhiều người.

Giang Đồng nói anh muốn chơi cầu trượt nhất, thế là cùng Trần Tử Kiêm chơi hai lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!